Người bạn tìm ra được từ khóa chính xác: "Cũng?"
Uông Kha hùng hồn nói: "Sao nào? Chỉ cho phép cậu bị quán ăn này chinh phục, không cho phép tớ bị chinh phục sao?"
"Cho phép, quá cho phép! Tớ nạp 500, cho cậu tham khảo."
Uông Kha: "Vậy tớ cũng nạp 500! Không, tớ muốn nạp 800!"
"Chết tiệt, cái này cậu cũng phải so với tớ à? Người đẹp, tôi nạp thêm 500!"
Vừa rồi Tiểu Mỹ ăn toàn món cay, canh cá quá nóng nên cô ta vẫn chưa nếm. Trong lúc chờ phần đậu hũ Ma Bà thứ hai được mang lên, cô ta múc một chén canh cá nhỏ để nếm thử.
Vừa mới nếm, Tiểu Mỹ đã không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Đây... Đây đúng là trời không phụ lòng người. Lần trước báo với các fan video kỳ này là về hải sản, bị Trần Thị từ chối, tôi còn đang nghĩ không biết quay cái gì. Tùy tiện dừng xe bên đường, lại có thể ăn được món hải sản ngon như vậy, vận may của tôi thật tốt."
Nói chung, vừa ăn xong món có vị cay và tê, rồi lại nếm món thanh đạm hơn, thường sẽ không cảm thấy ngon, vì miệng đã quen với vị đậm, nếm món thanh đạm sẽ thấy nhạt nhẽo.
Nhưng phần canh cá này lại hoàn toàn khác. Tiểu Mỹ chỉ cắn một miếng, đã cảm nhận được vị ngọt thanh cùng chút cay nồng của tiêu và vị chua nhẹ của giấm len lỏi qua đầu lưỡi, trôi xuống cổ họng vào dạ dày.
Miếng cá mềm mịn đậm đà và béo ngậy, chỉ cần dùng hàm trên ấn nhẹ là tan ra, lan tỏa hương vị độc đáo. Tươi mà không tanh, đầu lưỡi vừa bị vị cay nhẹ và chua nhẹ chinh phục, lại bị vị ngọt thanh của thịt cá chiếm lĩnh.
Trong phút chốc, chén canh cá này đã chiếm được trái tim của Tiểu Mỹ. Canh cá chị Tống không những không bị đậu hũ Ma Bà lúc nãy lấn át hương vị vốn có, mà còn thể hiện ra một khẩu vị kinh người.
Tiểu Mỹ không kìm được, ăn hết muỗng này đến muỗng khác. Đến khi múc phải một muỗng không khí cô ta mới phát hiện, chén canh cá cô ta múc ra đã hết, nhưng cô ta vừa mới cảm thấy mình chỉ mới nếm được chút đỉnh, căn bản chưa ăn được mấy miếng.
Tiểu Mỹ vừa đau buồn vừa vui mừng đưa tay múc canh.
Có thể ăn được món ngon đến mức khiến cô ta không ngừng muốn ăn chén thứ hai, cô ta rất vui, nhưng mà... mấy ngày tới chắc chỉ có thể ăn rau cải, nếu không lại béo thêm ba cân...
Hai chén vào bụng, Tiểu Mỹ biết, cô ta không thể tiếp tục ăn nữa.
Một là vì sẽ béo thêm ba cân, hai là vì cô ta muốn quay phim ở đây, nếu ăn nữa, lúc quay sẽ không ăn nổi.
"A Diệp, Tiểu Tô, vào xe lấy thiết bị."
"Hả?" A Diệp và Tiểu Tô đồng thời ngẩn người.
"Ngẩn ra làm gì, đi lấy thiết bị đi."
A Diệp: "Sếp, ý chị là muốn quay phim ở đây sao?"
"Ừm."
Tiểu Tô: "Nhưng hôm qua họp chị còn nói, chúng ta quay phim phải ngày càng tốt hơn, không thể nghĩ gì làm nấy..."
Tiểu Mỹ gật đầu: "Đúng vậy, chẳng lẽ cái này chưa đủ tốt sao?"
"Tốt! Chỉ là quán ăn lần này... Không phải chúng ta bàn bạc trước, cũng không phải đã thảo luận trong cuộc họp..."