Hang núi mà Phoenix và đồng đội nhắm đến có vị trí không hề nhỏ.
Tuy nó không rộng, nhưng khá sâu, bên trong còn hơi quanh co.
Họ đóng quân trên một khoảng đất trống nằm giữa khúc cua thứ hai và khúc cua thứ ba.
Bên ngoài cửa hang đã được họ dùng dây leo, cành cây, đá lớn và các vật dụng khác để chặn lại.
Sâu hơn bên trong hang, lối đi trở nên hẹp dần và nhỏ lại, dẫn đến một mặt khác, nhưng kích thước chật đến mức không thể đứng thẳng đi lại được.
Tuy nhiên, điều này đồng thời giúp tránh được sự tiếp cận của một số tinh thú nguy hiểm có kích thước lớn.
Cái hang núi này đã đảm bảo sự an toàn cơ bản nhất.
Cũng chính vì điều đó, cả đội mới có thể yên ổn ở đây chuẩn bị thức ăn.
Đương nhiên, nếu hai bên cửa hang đều gần như bị bịt kín, không khí tự nhiên sẽ không được lưu thông tốt.
Cảnh Văn Phong có chiếc mũi nhạy bén nhất, anh ta là người đầu tiên phát hiện ra mùi thơm khác thường, hấp dẫn xen lẫn trong mùi thịt nướng và canh thịt rắn.
Từ lời nhắc của anh ta, những người khác cũng lần lượt chú ý đến mùi hương này.
"Thật sự thơm quá... Mùi này hình như không phải mùi canh thịt rắn đúng không?" Mark cũng hít hà mạnh mẽ.
Ánh mắt cậu ta lộ ra vẻ thèm khát: "Đây là cái gì vậy? Muốn ăn quá."
Lilith, Hina và thậm chí cả Phoenix cũng ngửi thấy mùi hương này.
Nhưng khác với những đồng đội còn lại, họ không chỉ ngửi thấy mùi hương mà còn biết đại khái mùi hương đó là do ai mang đến.
Đừng quên, Phoenix, Lilith và Hina đều đã từng thấy Ninh Miểu Miểu trồng bạc hà mèo, thậm chí cả ba đều đã tiếp xúc gần với cô, nên có thể ngửi thấy một chút mùi hương trên người cô.
Hiện tại, loại mùi hương này đang bị khuếch đại lên.
Họ nhíu mày, theo bản năng suy nghĩ không biết có phải bên phía Ninh Miểu Miểu xảy ra vấn đề gì không.
"Đúng vậy, thơm quá, là tìm được loại gia vị nào khác sao?" Mark hít mũi, vừa nghi ngờ vừa vui mừng: "Vậy thịt rắn có thể ngon hơn nữa không?"
Phùng Tinh liếc nhìn Mark với ánh mắt khó tả, rồi lướt qua những người khác, mang theo chút nghi ngờ và đề phòng.
Cuối cùng, ánh mắt cậu ấy dừng lại trên người Phoenix.
Cậu ấy gật đầu với Phoenix, người cũng đang nhìn về phía cậu ấy, ý bảo cả hai nên đi ra ngoài nói chuyện.
Phoenix không rõ nguyên do nhưng cũng không từ chối.
Thế là, hai người đi xa hơn một chút, đến một khoảng cách vẫn có thể nhìn thấy những đồng đội khác, nhưng không quá gần để dễ bị nghe lén cuộc đối thoại.
"Đàn chị, tôi cảm thấy mùi hương kia rất không ổn, tôi nghi ngờ có thứ gì đó đặc biệt." Phùng Tinh nói khá ẩn ý.
Nếu Phoenix không biết nguyên nhân, hẳn cô ấy sẽ truy hỏi đó là thứ gì.
Nhưng lúc này, cô ấy chỉ kinh ngạc liếc nhìn Phùng Tinh, sau đó nói nhỏ: "Không sao đâu."
"Không sao à?" Phùng Tinh nhạy bén nhận ra điều gì đó: "Đàn chị biết vì sao ư?"
Phoenix rất bình tĩnh: "Đúng vậy, nên cậu không cần lo lắng."
Mắt Phùng Tinh lóe lên: "Vậy tôi có thể biết đó là gì không?"
"Cậu không biết đó là gì sao?" Phoenix hỏi ngược lại.
Mắt Phùng Tinh hơi híp lại, theo bản năng nở nụ cười vô hại.
Tuy nhiên, đã có không ít suy nghĩ lướt qua trong đầu cậu ấy.
Ví dụ như tại sao đội này lại có nhiều học viên năm ba, năm tư đến vậy.
Lại ví dụ như, tại sao những đàn chị này lại bảo vệ một học viên năm nhất hệ dược liệu đến thế.
Còn có cái mùi hương đặc biệt quen thuộc, cậu ấy đã ngửi qua không chỉ một lần, biết nó là gì, nhưng đàn chị lại nói không có vấn đề.
Vậy là các chị ấy biết chuyện? Dường như Phùng Tinh đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng thực ra thời gian mới chỉ trôi qua một lát.
Phoenix bên cạnh lặng lẽ chờ cậu ấy suy nghĩ.
Khi Phùng Tinh hoàn hồn, cô ấy chỉ khẽ cảnh cáo một câu: "Cậu là người thông minh, hẳn phải biết có một số chuyện nên xem như không biết, đúng không?"
"Đàn chị yên tâm, tôi có chừng mực." Phùng Tinh vẫn giữ nụ cười không chê vào đâu được trên mặt.
Phoenix chỉ nhìn cậu ấy một cái: "Đi thôi, quay lại ăn uống, ăn no rồi nghỉ ngơi cho tốt, còn mười chín ngày nữa cơ."
"Vâng."
Hai người quay lại sau khi đã rời đi một lúc, không phải không có ai chú ý đến họ, nhưng không ai hỏi thêm gì.
Dù sao về cơ bản mọi người đều không quen nhau, và Phoenix là đội trưởng, Phùng Tinh là học viên hệ chỉ huy, việc họ thảo luận chuyện gì đó là rất bình thường.
Lúc họ quay lại, mùi hương mê người kia đã tan đi rất nhiều.
Mark hỏi đi hỏi lại mấy lần, nhưng vẫn không tìm ra nguồn gốc của mùi hương.
Cuối cùng Lilith nói có thể là do cô ấy rải một loại hương liệu vào lửa, có lẽ đó là nguyên nhân của mùi hương vừa rồi.
Dù không biết có phải sự thật hay không, dường như Mark đã tin.
Không tin cũng không còn cách nào, mùi hương đó quả thật là dần dần biến mất.
Còn Ninh Miểu Miểu đang vùi đầu ăn bên cạnh đã không dám quá thả lỏng nữa.
Cô đang uống canh thịt, uống một ngụm lại cẩn thận cảm nhận tình trạng cơ thể mình, kiên quyết không để chuyện vừa rồi xảy ra thêm lần nữa.
Thời gian trôi qua, mùi thịt nướng và canh thịt dần dần che lấp mùi hương mơ hồ lúc trước.
Mark cảm thấy khá thất vọng.
Dù Ninh Miểu Miểu có khẩu phần ăn lớn, nhưng rốt cuộc cũng không bằng mấy người bên hệ đơn binh.
Ăn xong, cô tự đi đến góc bên cạnh để "yên tĩnh", quấn một chiếc chăn mỏng, nhắm mắt như sắp chìm vào cơn buồn ngủ.
Ngay lúc lơ mơ ngủ, cô nghe thấy tiếng bước chân ngày càng nặng nề, cùng với cảm giác dường như có thứ gì đó đang ngày càng tiến gần mình.
Và cả cảm giác nguy hiểm đang dần tăng lên.
Ninh Miểu Miểu đột ngột tỉnh giấc.
Đồng tử cô còn chưa kịp nhìn rõ, trên mặt đã lộ ra vẻ cảnh giác đề phòng, hướng về phía nguồn gốc của sự nguy hiểm.
Điều này làm người đang tiến lại gần cô giật mình.
"Tôi không làm gì em đâu nhé!" Mark vội vàng phủi sạch nghi ngờ của mình.
Không phủi sạch không được, chủ yếu là cậu ta đã cảm nhận được vài ánh mắt rất rõ ràng đang đâm vào lưng mình.
Hơn nữa, Lâm Hi Dư ở gần đó còn trực tiếp đi tới chắn bên cạnh Ninh Miểu Miểu: "Vậy cậu muốn làm gì?"
"Tôi..." Mark cắn răng: "Không liên quan đến cậu, cậu có thể tránh ra không?"
"Không được, tôi cần phải bảo vệ đồng đội của mình." Lâm Hi Dư đáp trả thẳng thừng.