Chương 22: Diễn tập thực chiến

Tinh Tế: Kẻ Địch Luôn Ở Xung Quanh Ta

undefined 25-03-2026 23:32:55

Khi Ninh Miểu Miểu ra quyết định, một số tin tức liên quan đến cô cũng được đưa lên diễn đàn trường. Mọi thông tin về gieo trồng sư đều được coi là sự kiện quan trọng. Đặc biệt, tuy Ninh Miểu Miểu thức tỉnh muộn, nhưng ngay lần gieo trồng đầu tiên đã có thể trồng ra bạc hà mèo cấp C. Thiên phú này đủ để khiến nhiều người chấn động. Điều quan trọng nhất là, hai cây mà lần đầu tiên cô trồng, đều sống. Điều đó chứng minh khả năng ổn định của cô cực kỳ cao. Khi mọi chuyện dần lan rộng, học viện quân sự Đệ Nhất biết Ninh Miểu Miểu nguyện ý ở lại, càng vui mừng khôn xiết. Thực ra trường học cũng không nhất thiết phải giữ Ninh Miểu Miểu. Quá trình học tập của gieo trồng sư chủ yếu là để tăng cường tinh thần lực, nâng cao sự tương thích với bạc hà mèo, và tăng khả năng thanh lọc tinh thần lực, chứ không bắt buộc phải học ở một ngôi trường chuyên biệt nào. Nhưng dù sao thì, đây là một tập thể. Bất kỳ ai cũng thích sống trong tập thể, bởi điều đó giúp mở rộng mối quan hệ và tạo nhiều cơ hội hơn. Vì vậy, học viện chỉ đơn giản là muốn tôn trọng ý nguyện của gieo trồng sư, để họ có môi trường thoải mái nhất. Mà khi biết Ninh Miểu Miểu đồng ý ở lại, họ càng mừng rỡ! Gieo trồng sư ở lại học viện quân sự = trở thành bạn học cùng học viên quân sự = về sau có thể hỗ trợ đồng đội nhiều hơn. Cái "phép tính" này một khi được thành lập, họ lại càng coi Ninh Miểu Miểu như báu vật. Hồ sơ của Ninh Miểu Miểu được gửi lên bởi đội phó đội chấp pháp, giáo sư Mandel và Lilith, một người giữ chức vụ quan trọng trong trường, một người là giáo viên của cô, và một người là bạn cùng phòng rất thân thiết. Trong đó còn bổ sung thêm vài miêu tả cá nhân. Thậm chí bản báo cáo khảo sát mà lớp trưởng từng giục Ninh Miểu Miểu nộp cũng được xem lại. Sau khi nghiên cứu kỹ, họ phát hiện Ninh Miểu Miểu không thích nơi quá ồn ào, tính cách không hiếu chiến, hơn nữa dường như khá cảnh giác với những người có thực lực quá mạnh. Cho nên... Sáng hôm sau, khi rút số thứ tự tập hợp, ở số 233, Ninh Miểu Miểu nhìn thấy Lilith và Hina, cùng một nam sinh cao ráo quen mặt, thậm chí cả... Đội phó đội chấp pháp? Nhìn thấy nhóm người ấy, Ninh Miểu Miểu theo bản năng suýt thì lùi lại một bước. Cô do dự, đối chiếu số thứ tự và hướng dẫn trên quang não, còn đang băn khoăn liệu mình có đến nhầm chỗ không thì Lilith đã thấy cô, vui vẻ vẫy tay: "Đàn em! Em cũng là đội viên của bọn chị sao?" Ninh Miểu Miểu mím môi, bước chậm lại gần: "Em là số 233." Lilith cười rạng rỡ: "Chị cũng là 233!" "Không ngờ chúng ta lại chung đội, thật sự quá tốt rồi!" Ninh Miểu Miểu ngập ngừng một lát mới nói: "Nhưng chẳng phải em nên được xếp chung với các bạn cùng năm học sao?" "Quy tắc lần này có chút thay đổi." Người trả lời là đội phó đội chấp pháp, đàn chị năm tư, ánh mắt hơi sâu kín nhưng mỉm cười gật đầu với cô: "Chào em, lại gặp rồi." "Chào chị." Ninh Miểu Miểu vốn quen biết vị đội phó này, nên cũng không thấy khó chịu khi phải nói chuyện. "Được rồi, mọi người đã đủ, lên tinh hạm trước đi." Đội phó là người có danh tiếng và thực lực mạnh nhất trong đội, nên khi cô ấy lên tiếng, chẳng ai dám phản đối. Chỉ có một nam sinh lạ mặt nhỏ giọng thì thầm phía sau: "Ơ, trông em ấy nhỏ quá... chẳng phải là học viên năm nhất hệ dược liệu ư? Sao không phân cho chúng ta một học viên năm 3 hay 4 của hệ dược liệu chứ?" Kiến thức và kinh nghiệm của học viên năm nhất khác xa với năm 3 năm 4, huống chi tân sinh gần như chưa biết bào chế thuốc, nếu mang theo trong thực chiến thì chẳng khác nào gánh nặng. "Chỉ là dẫn một đàn em năm nhất đi diễn tập thôi. Nếu chuyện nhỏ này mà các cậu cũng không làm được, thì sớm muộn gì cũng chẳng trụ nổi ở học viện quân sự đâu." Đội phó thẳng thừng quát lớn, không chút nể nang. Nói xong, cô ấy kín đáo nhìn sang Ninh Miểu Miểu. Trong đội, tạm thời chỉ có Lilith, Hina và đội phó là biết rõ thân phận gieo trồng sư của Ninh Miểu Miểu. Việc họ được điều vào đội chính là để có thể bảo vệ cô. Dù có thể vì vậy mà ảnh hưởng đến thành tích xếp hạng, họ cũng không hề bận tâm. Nhờ đội phó lên tiếng, những thành viên khác đành nén bất mãn xuống. Đội họ gồm mười người, sau khi tập hợp đủ liền bước lên tinh hạm, theo số thứ tự tìm chỗ ngồi. "Chắc mọi người chưa quen biết nhiều, vậy cứ giới thiệu một chút nhé." Đội phó đứng ra trước tiên: "Tôi tên Phoenix, năm 4 hệ đơn binh." "Tôi là Lilith, năm 3 hệ đơn binh." "Tôi là Hina, năm 3 hệ đơn binh." Một nam sinh đầu nấm, mặt lấm tấm tàn nhang, tính cách có vẻ hướng nội, lên tiếng nhỏ nhẹ: "Tôi là Ryde, năm 2 hệ cơ giới." Một nam sinh thân hình cực kỳ vạm vỡ, cao gần hai mét, nói tiếp: " Tôi là Mark, năm 2 hệ đơn binh." Một nam sinh tuấn tú, gương mặt ôn hòa dễ mến, mỉm cười: "Tôi là Phùng Tinh, năm nhất hệ chỉ huy." Một cô gái mặt tròn dễ thương, tóc dài màu hồng nhạt, cao chỉ ngang ngửa Ninh Miểu Miểu, vui vẻ khoe răng nanh nhỏ: " Tôi là Lâm Hi Dư, năm 2 hệ y tế." Hai chàng trai song sinh giống hệt nhau cùng cười: "Bọn tôi là Cảnh Văn Phong và Cảnh Văn Tinh, năm 3 hệ điều khiển." Cuối cùng, đến lượt Ninh Miểu Miểu. Cô nhỏ giọng: "Tôi là Ninh Miểu Miểu, năm nhất hệ dược liệu." "Oa, em cao ngang chị luôn đó!" Mắt Lâm Hi Dư sáng lên, hớn hở tiến lại gần như thể đã thân quen từ lâu. Ninh Miểu Miểu hoảng hốt lùi một bước, trốn sau lưng Lilith, chỉ ló một con mắt ra nhìn chằm chằm Lâm Hi Dư. Dù là người vô tư đến mấy, Lâm Hi Dư vẫn nhận ra thái độ cảnh giác rõ rệt của cô. Vốn định ngồi cạnh Ninh Miểu Miểu, cô nàng chỉ biết nghẹn lời: "..." May mà Lilith lên tiếng giải vây, dịu giọng giải thích: "Em ấy hơi nhút nhát, không quen ngồi gần người lạ đâu, chứ không phải cố ý tránh em." "Ra vậy." Lâm Hi Dư cũng không giận, chỉ chú ý thấy rằng ít nhất Ninh Miểu Miểu vẫn còn phản ứng với mình. Còn như Mark và những người khác thì gần như cô chẳng thèm liếc mắt lấy một lần. "Thôi thì sau này chúng ta dần dần làm quen nhé. Đợt diễn tập này kéo dài tận hai mươi ngày, mọi người đều phải hòa hợp với nhau, đúng không?" Trong khi nói chuyện, ánh mắt Lâm Hi Dư vẫn sáng rực, không giấu được hứng thú dành cho Ninh Miểu Miểu. Cô nàng hít hít mũi, nghiêng đầu nhìn Ninh Miểu Miểu: "Hơn nữa, chị rất thích em đó. Trên người em có mùi dễ chịu lắm, dễ chịu hơn bọn con trai kia nhiều!" "Ê này, nói ai thối đấy?" Mark cau mày. Cao gần hai mét, ngay cả khi ngồi xuống trông cậu ta vẫn sừng sững như ngọn núi. Khi nghiêm túc, ánh mắt lại càng dữ dằn, khiến Ninh Miểu Miểu chỉ càng im lặng thu mình sâu hơn, né tránh cả Mark lẫn khứu giác quá nhạy bén của Lâm Hi Dư. Kể từ đây, Lâm Hi Dư nhiều lần bị Ninh Miểu Miểu né tránh. Cô không giận, chỉ lặng lẽ tránh mặt, thỉnh thoảng có quay sang nhìn nhưng tuyệt đối không trả lời. Lúc nào cũng giữ nguyên sự cảnh giác. Điều này khiến Lâm Hi Dư vừa thất vọng vừa bùng lên tính hiếu thắng. Cô nàng không tin nổi, bản thân đáng yêu như vậy mà lại có người không thích mình sao? Nhưng khi tinh hạm khởi động, sắc mặt Ninh Miểu Miểu bỗng trắng bệch. Lilith lập tức để ý, lấy ra một tấm thảm nhỏ từ đâu đó: "Miểu Miểu, em mệt thì cứ ngủ một chút đi. Khi đến nơi chị sẽ gọi." "Cảm ơn đàn chị." Ninh Miểu Miểu khẽ nói, rồi nhắm mắt nghỉ ngơi. Lâm Hi Dư phồng má, quay sang Lilith hỏi nhỏ: "Đàn chị, chị quen thân với Miểu Miểu lắm à?" "Bọn chị là bạn cùng phòng." Lilith liếc thấy Ninh Miểu Miểu đã đeo chụp tai, mới đáp khẽ. "Ồ?" Mắt Lâm Hi Dư sáng rỡ, trông mong hỏi tiếp: "Vậy làm sao chị thân được với em ấy? Em rất thích Miểu Miểu, nhưng hình như em ấy chẳng thích em chút nào... Em buồn lắm." "Hừ, đúng là dân hệ dược liệu, yếu đuối. Huống chi lại chỉ là năm nhất, lần diễn tập này chắc chắn sẽ càng khó khăn hơn." Mark chen ngang, khoanh tay, còn cố tình khoe cơ bắp. Lâm Hi Dư trừng mắt: "Thân hình to xác nhưng não thì rỗng tuếch." "Chẳng lẽ cậu lên chiến trường còn được chọn đồng đội hợp ý sao?" "Nhưng đã ra chiến trường thì ai cũng phải có thực lực chứ." Mark hừ lạnh. Lâm Hi Dư cười nhạt: "Vậy thì sao? Chẳng lẽ cậu không cần đến thuốc để hồi phục?" Mark lầm bầm: "Nhưng em ấy thì làm được gì chứ!" "Ai cũng biết hệ dược liệu năm nhất chỉ kéo chân cả đội. Năm ngoái tôi cũng từng bị ép chung nhóm với một đứa, khổ sở lắm rồi. Tại sao năm nay còn đổi quy tắc nữa chứ?" Phoenix liếc cậu ta một cái, thản nhiên nói: "An toàn của Ninh Miểu Miểu sẽ do tôi, Lilith và Hina phụ trách. Nhiệm vụ của các cậu vẫn sẽ hoàn thành như bình thường. Hơn nữa, đã là một đội thì không được bỏ rơi bất kỳ ai." Mark cãi nhỏ: "Tôi có nói là bỏ rơi em ấy đâu..." "Tôi chỉ là..." Chỉ là thấy bất công nên lải nhải vài câu. Cậu ta lại cố gân cổ: "Tôi có làm gì đâu. Gánh theo em ấy thì cũng phải cho tôi than thở vài câu chứ!" "Được, cho cậu mười phút để than thở. Mười phút sau, cậu phải điều chỉnh lại tinh thần." Phoenix nói dứt khoát, không hề khách khí. Mark đảo mắt nhìn quanh. Lâm Hi Dư thì lườm nguýt, Phoenix, Lilith và Hina lại âm thầm bảo vệ Ninh Miểu Miểu. Hai anh em song sinh thì chẳng rõ đang thì thầm trao đổi gì. Phùng Tinh ngồi im, ánh mắt như đang suy tư nhìn Ninh Miểu Miểu đã ngủ. Còn Ryde - nam sinh đầu nấm, thì ngồi một góc im lặng, như tách biệt hẳn với thế giới. Không có một ai đứng về phía Mark. Cuối cùng cậu ta đành bực bội lẩm bẩm: "Được rồi được rồi. Nhưng tôi nói trước, vì là đồng đội nên cần giúp đỡ thì tôi sẽ giúp. Chỉ có điều, đừng để em ấy ảnh hưởng đến nhiệm vụ của tôi là được."