Đỗ Ngữ Vi nhìn thấy đôi mắt tím của Nhạc Nhạc đã bắt đầu rưng rưng, rõ ràng nhóc con đã tin lời Sở Vân Phi là thật.
"Ôi, Nhạc Nhạc, mẹ sai rồi, là mẹ lừa con thôi, ba ba sẽ không bao giờ bỏ rơi con đâu."
"Thật sao ạ?"
Nhạc Nhạc ngước cái đầu nhỏ nhìn Sở Vân Phi. Thấy những giọt nước mắt của tiểu gia hỏa, Sở Vân Phi nhất thời cảm thấy nhói lòng, nàng biết mình đã lỡ làm tổn thương tâm hồn non nớt của Nhạc Nhạc.
"Đương nhiên là thật rồi, ba ba yêu con như vậy, cả mẹ cũng rất yêu con nữa."
Trong lúc Sở Vân Phi và Đỗ Ngữ Vi đang dỗ dành Nhạc Nhạc, Tần Lam đã chủ động tiến tới, tự nhiên nép gọn vào lòng Sở Hà.
"Gọi thiếp có chuyện gì không?"
Nàng tựa vào cánh tay Sở Hà, tìm một tư thế thoải mái nhất để nằm rồi mới lên tiếng hỏi.
Cảm nhận được những động tác tự nhiên của nàng, Sở Hà khẽ mỉm cười. Hắn biết cô nàng này đã không còn đường chạy thoát rồi. Đôi khi, để biết trong lòng một người có mình hay không, chỉ cần nhìn vào những hành động nhỏ theo bản năng của họ là rõ.
Bởi những hành động vô thức đó chẳng bao giờ biết nói dối. Giống như khi gặp chuyện gì đặc biệt vui vẻ, người đầu tiên bạn nghĩ đến là ai, hay khi ở bên cạnh người đó, bạn vô thức làm ra những cử chỉ thân mật, tất cả đều cho thấy vị trí của đối phương trong lòng bạn.
"Chẳng làm gì cả, chỉ là nhớ nàng, muốn ôm nàng thôi."
"Xì, được rồi." Tần Lam nghe vậy thì bĩu môi, câu trả lời này khiến nàng không mấy hài lòng.
"Ngồi dậy chút đi."
Tần Lam ngoan ngoãn ngồi dậy.
"Nhanh như vậy đã thấy đủ rồi sao?"
"Sau này ta sẽ khiến nàng phải khóc lóc van xin 'không muốn' cho xem."
Sở Hà nhìn Tần Lam với ánh mắt đầy thâm ý rồi bình thản nói.
"Ý chàng là sao? Tại sao thiếp lại phải nói 'không muốn'?"
"Không có gì, ngồi xuống đi, ta muốn ngủ một lát."
Tần Lam ngồi trên ghế sofa, Sở Hà gối đầu lên đùi nàng. Nàng mặc váy, chất liệu vải rất tốt lại ôm sát cơ thể nên vô cùng mềm mại, cảm giác như hắn đang gối trực tiếp lên làn da mịn màng của nàng vậy.
Tóm lại, Sở Hà cảm thấy vô cùng dễ chịu.
"Xoa bóp cho ta."
"Hả?"
"Lần sau đừng để ta phải nhắc lại lần thứ hai."
"Vâng..."
"Không biết nói gì khác sao?"
"Dạ..."
"Biết xoa bóp không?"
"Biết ạ."
"Làm thử xem nào."
"Vâng..."
Nhìn thấy Sở Hà hài lòng nhắm mắt trên đùi mình, Tần Lam lén đưa nắm đấm nhỏ ra khua khoắng trước mặt hắn, cái miệng nhỏ còn mấp máy như muốn cắn hắn một cái cho bõ ghét.
Thế nhưng cuối cùng nàng vẫn thở dài, dịu dàng bắt đầu xoa bóp cho hắn.
Thấy Sở Hà đã ngủ, Sở Vân Phi khẽ ra hiệu cho Nhạc Nhạc đang mải trò chuyện với Đỗ Ngữ Vi, rồi chỉ tay về phía hắn.
Nhạc Nhạc thấy vậy lập tức dùng hai cái chân trước che miệng lại, sau đó còn lắc đầu ra hiệu cho Đỗ Ngữ Vi cũng đừng nói chuyện nữa.
Thực tế, đối với tu sĩ Luân Hải cảnh, một tuần không ngủ cũng chẳng vấn đề gì, huống chi là Tứ Cực cảnh. Tu sĩ cơ bản đều không ngủ, ban ngày họ tu luyện võ kỹ, học tập kiến thức hoặc làm những việc khác, buổi tối phần lớn thời gian đều dành cho tu luyện.
Nhưng cũng có một số ít người thích ngủ, và Sở Hà chính là một trong số đó. Kiếp trước vốn là một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp, hắn thích nhất là ngủ, vì khi ngủ thiếp đi sẽ không còn cảm thấy đói, cũng chẳng phải nghĩ đến những khổ cực của nhân gian...
Một ngày vội vã trôi qua, phương chu Nặc Á đã sớm tới phía trên vị trí của bí cảnh Nam đại lục. Phía dưới lúc này đã đông nghịt người, các tông phái, gia tộc đứng vây quanh mỗi khu vực, kẻ thì đang đấu khẩu kịch liệt, kẻ lại im lặng chờ đợi.
Ngoài ra còn có rất nhiều tán tu, các đoàn mạo hiểm, đội độc lập, tiểu phân đội hay những kẻ độc hành, đủ mọi thành phần đều có mặt. Diệp Thiên chính là một kẻ đơn độc như vậy, hắn đang ngồi tu luyện trong một góc, chẳng có ai thèm đến quấy rầy.
Vì phương chu đã ẩn giấu thân hình nên đám người bên dưới không hề phát hiện ra, ngoại trừ Lý Hổ.
"Cái di tích này có hạn chế đấy, chỉ có Tứ Cực cảnh trở xuống mới được vào thôi. Thiên Lang tông các ngươi kéo đến đông người thế này làm gì? Định chờ người ta ra rồi ăn cướp chắc?"
Phía dưới vang lên những tiếng cãi vã, chửi bới lẫn nhau.
"Ngươi nói bậy! Chúng ta tới đây là để bảo vệ đệ tử tông môn! Ngược lại là Lôi Bích môn các ngươi kìa, tại sao lại chiếm nhiều suất vào cửa như vậy?"
"Đệ tử tông môn ta đông, thực lực cường thịnh không được sao?"
"Ấy, ngươi nhìn kìa, đó là người của Thiên Lang tông đấy! Tông chủ của bọn họ là cường giả Hóa Long cảnh, không ngờ cũng đích thân tới đây."
"Còn lão già râu dài kia nữa, đó chính là môn chủ Lôi Bích môn, nghe nói đã đột phá tới Hóa Long cảnh giới thứ tư rồi, không biết có phải thật không."
"Trời ơi! Người kia vậy mà cũng tới sao!"
"Ai thế?"
"Cuồng đao Ba Lãng - Đoàn Vô Ngân đấy! Hôm trước hắn vừa mới tiêu diệt một ổ thổ phỉ xong."
"Ta cũng nghe nói rồi, tên thủ lĩnh thổ phỉ đó là Đạo Cung cảnh giới thứ hai mà vẫn bị hắn hạ gục!"
"Đúng thế, quan trọng hơn là Đoàn Vô Ngân chỉ dùng đúng ba đao!"
"Lần này cao thủ đến nhiều thật, Thiên Lang tông, Lôi Bích môn, rồi cả Ngọc Nữ phong cũng tới, còn có mấy đại gia tộc và những tán tu nổi danh trên giang hồ nữa, đúng là quần long hội tụ mà!"
"Cũng tại cái di tích này mở ra động tĩnh quá lớn, phần lớn những kẻ có máu mặt ở Nam đại lục đều đã có mặt rồi."
"Đến lúc di tích đóng lại, chắc chắn sẽ là một trận gió tanh mưa máu cho xem..."
Đỗ Ngữ Vi đứng trên phương chu quan sát một lượt, phát hiện phía dưới thực sự vô cùng náo nhiệt, đủ loại tu sĩ đều đã tề tựu đông đủ.
Đại lục Viễn Cổ có tính bao dung rất mạnh, nơi này có thể tu luyện theo bất kỳ hình thức nào, chỉ có hệ thống chiến lực là được thống nhất mà thôi.
"Sở Hà vẫn chưa tỉnh sao?"
Đỗ Ngữ Vi nhìn về phía Sở Hà vẫn còn đang say giấc.
Tần Lam khẽ gật đầu. Sau khi Sở Hà ngủ say, nàng đã ngừng xoa bóp vì sợ làm phiền giấc ngủ của hắn, nên cứ giữ nguyên tư thế đó suốt một thời gian dài.
"Không cần vội, Lý Hổ vừa truyền tin tới, di tích còn một ngày nữa mới mở ra, và đúng là chỉ có Tứ Cực cảnh trở xuống mới được vào."
"Tứ Cực trở xuống sao? Vậy thì thiếp có thể vào rồi!" Tần Lam hào hứng nói.
"Cái đó còn phải xem lão công có đồng ý hay không đã."
Sở Vân Phi truyền âm nói. Vì sợ tiếng nói chuyện sẽ làm phiền Sở Hà nên nàng đã thiết lập một kênh không gian để các nàng có thể giao lưu bằng thần thức mà không gặp trở ngại gì.
"Chàng ấy từng nói sẽ không hạn chế tự do của thiếp mà."
"Chuyện đó không giống nhau đâu. Nàng đi chơi thì có người đi theo bảo vệ, nhưng vào di tích thì lại là chuyện khác."
"Hả? Nhưng mà thiếp rất muốn đi."
"Cứ chờ xem lát nữa lão công nói thế nào đã."
Theo thời gian trôi qua, người kéo đến ngày càng đông, thậm chí còn có cả người của các hoàng triều, đế quốc, phần lớn là các hoàng tử, công chúa.
Thực lực của đám người này tuy không cao nhưng phô trương thì chẳng hề nhỏ chút nào. Đủ loại yêu thú hình thù kỳ quái kéo theo những cỗ kiệu xa hoa, uy phong lẫm liệt tiến đến.
Thế nhưng ở đây cũng chẳng có mấy ai dám lên tiếng mỉa mai đám người đế quốc này, bởi vì đi kèm với họ thường là quân đội tinh nhuệ. Chắc chắn ở bên ngoài đã có hàng triệu quân của các đế quốc khác nhau đang đồn trú.
Tuy đây là thế giới của các tu sĩ, nhưng sức mạnh của các đế quốc vẫn đứng trên đỉnh kim tự tháp, lấy Lạc Ngân Tiên triều ở Thiên Giới làm ví dụ...