"Lâm Phong thắng!"
Tiếng trọng tài vang lên, Lâm Phong chẳng thèm bận tâm đến những lời bàn tán hay ánh mắt của đám đông, thản nhiên bước xuống đài.
Hắn tiến lại gần một gã béo lùn, tên béo lập tức phấn khích ôm chầm lấy Lâm Phong.
"Tiểu Lâm tử, cậu thắng rồi! Cừ thật đấy!"
"Cậu cũng làm được thôi, trận sau là đến lượt cậu rồi. Cố lên!"
"Cứ tin ở Bàn gia này."
Tiếng trọng tài lại nhanh chóng vang lên: "Trận tiếp theo, Ngưu Dũng đối đầu Vương Thiên!"
Ngưu Dũng vỗ vỗ vai Lâm Phong.
"Tiểu Lâm tử, xem bản lĩnh của Bàn gia đây này!"
Dứt lời, hắn ưỡn cái bụng phệ bước lên võ đài.
Trong phòng bao, Sở Hà liếc nhìn hai kẻ trên đài. Tên béo kia vẫn còn ở Luân Hải cảnh, trong khi đối thủ của hắn đã là Đạo Cung cảnh. Tuy nhiên, Sở Hà nhận ra kẻ kia thăng cấp Đạo Cung là nhờ vào thủ đoạn đặc thù.
Xem ra tên béo này cũng chỉ là một vai phụ dùng để kích phát tiềm năng cho nhân vật chính. Sở Hà biết chắc rằng, lát nữa tên béo này nhất định sẽ bị đánh cho thê thảm.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, trận đấu vừa bắt đầu, Vương Thiên trên đài đã nhìn Lâm Phong cười hiểm độc.
"Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là cái giá của việc đắc tội với người không nên đụng vào."
Nói đoạn, không đợi tên béo kịp ra tay, Vương Thiên đã hành động. Khi Ngưu Dũng còn chưa kịp phản ứng, Vương Thiên đã lướt ra sau lưng hắn.
Hắn tung chân đạp mạnh, trực tiếp giẫm Ngưu Dũng xuống mặt đất.
Ầm!
Một luồng khói bụi lớn bốc lên trên võ đài. Chờ bụi tản đi, mọi người mới nhìn rõ tình hình.
Ngưu Dũng bị Vương Thiên giẫm chặt dưới chân. Lúc này, hắn đang dùng hai tay nắm chặt lấy bắp chân Vương Thiên, cố gắng vùng vẫy thoát ra.
"Này tên béo, ngươi chỉ cần nói Lâm Phong là đồ phế vật, ta sẽ thả ngươi ra." Vương Thiên nhìn Ngưu Dũng dưới chân, vừa cười vừa nói, nhưng nụ cười này lại mang theo vẻ lạnh lẽo.
"Không... đời... nào!"
Á!
Ngưu Dũng vừa dứt lời, Vương Thiên liền cúi người túm lấy đầu hắn, quay một vòng trên không trung rồi hung hăng ném xuống đất.
Tiếng xương gãy răng rắc vang lên.
Ngưu Dũng đau đớn quằn quại trên võ đài,"Phụt!" một tiếng, hắn phun ra một ngụm máu tươi.
"Mau nói Lâm Phong là phế vật đi."
"Ta sẽ không phản bội Tiểu Lâm tử!"
Ngưu Dũng nghiến răng, miệng đầy bọt máu.
Bốp!
Nghe vậy, Vương Thiên chẳng chút do dự tung một cú đấm thẳng vào bụng Ngưu Dũng, khiến cơ thể hắn lập tức co quắp lại.
Ngay khi hắn định tiếp tục ra tay, Lâm Phong đột nhiên hét lớn.
"Dừng tay!"
"Ồ? Rốt cuộc cũng chịu ló mặt ra rồi sao?"
Vương Thiên nhổ một bãi nước bọt lên người Ngưu Dũng, sau đó xoay xoay cánh tay nhìn về phía Lâm Phong.
"Ngươi muốn làm gì?"
Lâm Phong liếc nhìn Ngưu Dũng đang co rúm lại, cơ thể hắn run rẩy kịch liệt, rõ ràng là đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng.
"Lát nữa gặp lão đại của ta, hãy trực tiếp quỳ xuống nhận thua đi."
"Tiểu Lâm tử, không được!"
Bốp!
Vương Thiên lại bồi thêm một cú đấm, sau đó chuẩn bị tung chân đạp tiếp.
"Ta... nhận thua!"
Ngưu Dũng nén cơn đau thấu xương, khàn giọng hét lên.
"Coi như số ngươi may." Vương Thiên bẻ cổ kêu răng rắc, nhìn Lâm Phong rồi lại nhổ thêm một bãi nước bọt lên người Ngưu Dũng.
"Béo à, cậu không sao chứ?" Lâm Phong vội vàng lao lên đài bế Ngưu Dũng xuống.
Loại thi đấu thăng cấp nội môn này năm nào cũng tổ chức, nhưng để ngăn chặn một số hiện tượng tiêu cực, thí sinh sau khi nhận thua sẽ không được tham gia lại trong vòng năm năm.
Bởi vì số lượng đệ tử ngoại môn và tạp dịch quá đông.
Đây cũng là lý do tại sao lúc đầu Ngưu Dũng biết rõ đánh không lại nhưng vẫn không chịu nhận thua, vì cuộc thi này chỉ tính là thua khi một bên bị đánh văng khỏi đài hoặc chủ động nhận thua.
"Tiểu Lâm tử, Bàn gia làm cậu mất mặt rồi..."
Ngưu Dũng nói xong liền toét miệng cười, máu tươi dính đầy trong miệng và trên mặt.
"Ta sẽ báo thù cho cậu."
Lâm Phong lấy ra mấy viên đan dược cho Ngưu Dũng uống, sau khi thu xếp cho hắn xong, hắn mới bước lên võ đài.
"Trận tiếp theo, Lâm Phong đối đầu Mông Văn Hào!"
Sở Hà nhìn đến đây đã đoán được kết quả, nhưng hắn muốn thay đổi nó.
"Trận đấu này, hãy tìm cơ hội thắng hắn, đừng có dây dưa làm gì." Mông Văn Hào đang đứng trên võ đài đột nhiên ngẩn người.
Trong đầu hắn bỗng vang lên một giọng nói, giọng nói này hắn vô cùng quen thuộc, là Thiếu chủ?
"Ta là Sở Hà. Nhớ kỹ, hãy dùng kỹ xảo đánh văng hắn xuống đài, không cần phải giấu giếm thực lực."
Sở Hà biết trong những cuộc thi thế này, hạng nhất thường sẽ nhận được một vật phẩm mà đối với người khác thì không quan trọng, nhưng với nhân vật chính lại cực kỳ quý giá.
Đây có thể coi là cơ duyên đầu tiên của Lâm Phong, nếu phá hỏng được nó, hắn cũng có thể cướp đoạt được điểm Thiên mệnh.
Trận đấu bắt đầu, Lâm Phong và Mông Văn Hào đều không chút do dự, lập tức lao vào giao đấu.
Mông Văn Hào đang ở đỉnh phong Đạo Cung cảnh tầng thứ hai, đương nhiên là hoàn toàn áp đảo Lâm Phong.
Tuy nhiên, Sở Hà biết loại nhân vật chính này cuối cùng sẽ lật ngược thế cờ.
"Ta đã bảo mà, tên Lâm Phong này xong đời rồi. Vừa nãy chẳng qua là do đối phương chưa chuẩn bị kỹ nên hắn mới đánh lén thành công thôi."
"Đúng thế, nhìn bây giờ xem, bị Mông sư huynh ép cho không ngóc đầu lên nổi, ta thấy tên phế vật này sắp thua đến nơi rồi."
Lâm Phong bị ép lùi sát mép võ đài, nhưng trong lòng hắn chẳng chút hoảng loạn, vì hắn vẫn còn tuyệt chiêu chưa dùng tới. Ngay từ đầu hắn đã biết nếu đánh trực diện thì tỷ lệ thắng rất thấp, nên hắn đã có tính toán riêng.
"Lát nữa khi tên kia ra tay, hãy đẩy Lâm Phong xuống đài." Sở Hà nói với Sở Vân Phi bên cạnh.
"Rõ." Sở Vân Phi gật đầu, cũng chẳng buồn hỏi lý do.
Đỗ Ngữ Vi thì coi như không nghe thấy gì, chẳng có chút phản ứng nào. Sự thực đúng là vậy, nàng vốn chẳng có tình cảm gì với Lâm Phong, chỉ hơi áy náy một chút thôi. Nhưng nghĩ đến việc mình đã trả lại cho hắn mấy vạn linh thạch, chút áy náy đó cũng tan biến sạch.
Việc Sở Hà muốn gây khó dễ cho Lâm Phong chẳng liên quan gì đến nàng. Hiện tại nàng buộc phải thừa nhận rằng, dù là về mặt cảm tính hay lý tính, nàng đều nghiêng về phía Sở Hà hơn.
Tất cả những chuyện này đều là do Lâm Phong tự mình đa tình mà thôi.
Trên võ đài, ngay khi Mông Văn Hào thi triển võ kỹ, Lâm Phong cũng bật nhảy lên cao. Hắn sở hữu một bộ thân pháp có thể mượn lực trên không trung một lần, tương đương với việc nhảy hai bước.
Lúc này hắn đã ở trên không, chỉ chờ Mông Văn Hào dốc toàn lực ra chiêu là hắn có thể ngay lập tức lướt ra sau lưng đối phương để tấn công.
"Tên Lâm Phong này đúng là ngu ngốc, nhảy lên không trung chẳng phải làm bia sống sao?"
"Cũng không thể trách hắn được, chắc hắn tưởng mình biết bay đấy."
"Người ta sao lại không biết bay? Bị Mông sư huynh đánh bay chẳng phải cũng là bay sao?"
"Ha ha, đúng đúng đúng..."
Không chỉ khán giả, mà ngay cả các vị trưởng lão có mặt ở đây cũng cho rằng Lâm Phong đã thua chắc, vài người thậm chí đã đứng dậy định rời đi.
Mông Văn Hào thấy Lâm Phong nhảy lên thì nở nụ cười giễu cợt, sau đó dốc toàn lực ra chiêu, tung ra một đòn tấn công có phạm vi chấn động lớn nhất.
Nhìn thấy động tác của đối phương, mắt Lâm Phong sáng lên. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hắn vừa né được đòn tấn công của Mông Văn Hào, hắn bỗng cảm nhận được một luồng sóng xung kích tuy uy lực không lớn nhưng lại xuất hiện vô cùng đột ngột.
Bùm!
Một luồng khói bụi bốc lên. Khi khói bụi tan đi, Lâm Phong đã nằm đo ván dưới đài.
"Ha ha ha, ta đã bảo tên tiểu tử này chỉ giỏi lòe người thôi mà!"
"Một trận đấu chẳng có gì bất ngờ, thật mất hứng."
"Mông sư huynh uy vũ! Chúc mừng Mông sư huynh!"
Chuyện này là thế nào? Lâm Phong nằm dưới đất, đầu óc vẫn còn đang choáng váng kinh hãi. Rõ ràng vừa rồi hắn đã né được phạm vi tấn công của Mông Văn Hào rồi mà.
Đừng nói là hắn, ngay cả Mông Văn Hào trên đài khi nhìn thấy kết quả cũng vô cùng kinh ngạc. Hắn chắc chắn rằng đòn vừa rồi không hề chạm tới Lâm Phong, nên hắn đã chuẩn bị tinh thần thất bại, nào ngờ giây tiếp theo Lâm Phong lại bay thẳng ra ngoài.