Tần Khả cẩn thận nhớ lại những ngày tháng ở nhà họ Tạ trước đây.
Thái phu nhân nhà họ Tạ có ba người nhi tử, tất cả đều đã thành gia lập nghiệp, có con đàn cháu đống. Nhị cữu cữu và Nhị cữu mẫu chỉ có một người nhi tử, cũng chính là Nhị biểu ca của Tần Khả, tên là Tạ Tuân, xếp thứ hai trong thế hệ thứ ba của phủ. Lần này đến Giang Nam, Tạ Tuân đúng lúc đi theo đại ca ra ngoài rèn luyện nên không đi cùng.
Nghĩ đến đại ca của Tạ Tuân...
Lông mi Tần Khả khẽ run, bất giác mím môi.
Tạ Diệu là trưởng tử đích tôn của Khánh Quốc Công phủ. Trong bốn vị biểu ca, hắn lớn tuổi nhất, làm việc cũng vững vàng nhất, là cháu đích tôn mà Thái phu nhân yêu thương nhất. Mà kiếp trước, trong bốn vị biểu ca, Tần Khả cũng sợ hắn nhất...
Dòng suy nghĩ của Tần Khả bỗng bị Thanh Liên cắt ngang. Thì ra là thuyền hơi chòng chành, Thanh Liên từ xa lao tới, vững vàng đỡ lấy cánh tay Tần Khả.
Tuy không nhìn thấy nhưng Tần Khả có thể cảm nhận được sự căng thẳng của Thanh Liên.
Tâm trạng phức tạp đã dần ổn định lại, Tần Khả cười nắm lấy tay nàng: "Thanh Liên tốt, không làm ngươi lo lắng nữa. Chúng ta về thôi."
Thanh Liên "vâng" một tiếng, dìu Tần Khả đi vào trong khoang thuyền. Nàng biết tiểu thư bây giờ bề ngoài trông như không có chuyện gì, nhưng nỗi đau mất lão gia và phu nhân sao có thể nhanh chóng nguôi ngoai như vậy. Nàng chỉ mong tiểu thư đến Tạ gia, mọi chuyện đều thuận lợi.
Thuyền cập bến để bổ sung thực phẩm và đồ dùng cần thiết.
Tần Khả yên tĩnh ngồi trong phòng mình chờ đợi, dáng người của nàng nhỏ nhắn trông vô cùng ngoan ngoãn.
Tiếng cười và tiếng bước chân từ trên khoang thuyền truyền đến, là giọng của Nhị cữu mẫu: "A Nguyên tỉnh rồi à? Có phải hơi say sóng không?"
Thanh Liên: "Tiểu thư chắc là tỉnh rồi."
A Nguyên là nhũ danh của Tần Khả.
(*) Nhũ danh là tên gọi mà cha mẹ đặt cho trẻ khi mới sinh, khi đứa bé còn đang uống sữa mẹ. Nó thường là tên gọi thân mật, khác với tên gọi chính thức sau này.
Tần Khả vội vàng đứng dậy từ trên giường, mò mẫm muốn đi ra ngoài. Cửa mở, Lưu thị lập tức lên tiếng gọi: "A Nguyên mau ngồi xuống! Con đừng đứng dậy!"
Ngay sau đó, bàn tay ấm áp của Nhị cữu mẫu đã nắm lấy tay nàng. Nửa tháng trước, Lưu thị đã đến Giang Nam, vừa nhìn thấy Tần Khả liền không kìm được nước mắt.
"Đều là lỗi của cữu mẫu, lẽ ra nên đón con sớm hơn. Đứa trẻ đáng thương..."
Nửa năm không gặp người thân, Tần Khả cũng khóc như mưa.
Những chuyện đó tuy mới xảy ra không lâu, nhưng đối với Tần Khả bây giờ lại như đã cách một khoảng thời gian dài. Nàng nắm lấy tay Lưu thị, tay hơi run rẩy, ngàn lời muốn nói lại không biết bắt đầu từ đâu, chỉ hóa thành một tiếng: "Cữu mẫu."
Kiếp trước, cữu mẫu cũng đối xử tốt với nàng như vậy.
Nàng có ba vị cữu mẫu, nhưng chỉ có Nhị cữu mẫu là thật lòng xem nàng như nữ nhi. Tần Khả cũng luôn sống dưới sự chăm sóc của Lưu thị.
Lưu thị không nhận ra sự khác thường của cháu gái, bà dịu dàng vỗ vỗ mu bàn tay Tần Khả: "Đây là lần cuối cùng dừng ở bến đò rồi, còn ba ngày nữa A Nguyên sẽ về đến nhà. A Nguyên có muốn mua gì không? Cữu mẫu sai người đi mua về cho con."
Tần Khả khẽ lắc đầu: "Trên thuyền có đủ mọi thứ, con không thiếu gì cả."
"A Nguyên yên tâm, về đến nhà rồi, con sẽ ở chung một sân với ta. Trong phủ tuy đông người nhưng không cần ai cũng phải quen biết, chỉ cần nhớ Thái phu nhân và mấy vị trưởng bối là được. Còn có bốn vị biểu ca và biểu tỷ của con, đều mong con từ lâu rồi."
Tần Khả mỉm cười, cẩn thận nghe Lưu thị kể lại tình hình của nhà họ Tạ một lần nữa.
Nhưng thực ra, đối với các mối quan hệ trong nhà họ Tạ, nàng sớm đã quen thuộc không thể quen thuộc hơn.
Đại phu nhân Vương thị đoan trang hiền thục, tuy có hai phần kiêu ngạo của quý nữ nhưng lòng dạ lại tốt. Cũng chỉ có mẫu thân như vậy mới có thể giáo dục ra một vị quân tử như Tạ Diệu.
Nghĩ đến Tạ Diệu, tâm tư Tần Khả lại có chút rối bời.
Ngày xảy ra chuyện, nàng đứng trên tường thành cao lớn, lần đầu tiên trong đời nhìn thấy màu sắc khác ngoài màu đen, nhưng... đó đều là màu đỏ của máu tươi.
Sau đó, trong cơn tuyệt vọng nàng đã gieo mình từ trên tường thành xuống. Lúc đó, Tạ Diệu đang giao chiến với cấm quân nghe tin liền chạy đến.
Tần Khả vĩnh viễn không quên được ngày hôm đó. Trong tầm mắt vừa mới nhìn thấy lại ánh sáng của nàng, nàng nhìn thấy một nam tử mặc áo giáp tay cầm trường kiếm, từ con hẻm dài hun hút lao thẳng đến tường thành, bất chấp đao kiếm trên đường đi.