Chương 13: Cung Tiên Nguyên gia: Thỉnh quỷ nhập thân, mượn lực u minh!

Tiên Thiên Dị Nhân Ta Đây, Lại Có Thể Tự Động Tu Luyện!

undefined 27-03-2026 16:58:29

"Đỉnh quá trời luôn! Màn điều khiển mười hai món linh khí này đúng là ngầu bá cháy!" "Đây là Trận Pháp Sư đấy à? Lại còn là kiểu Trận Pháp Sư di động, mang theo cả đống trận cơ bên người nữa chứ, chất thật sự!" "Vừa đẹp trai lại vừa mạnh! Quyết định rồi, từ nay về sau Trần Chu chính là chồng em!" "Đứa nào vừa đòi tranh chồng với tao đấy? Bước ra đây! Trần Chu là của tao!" "Chồng em cũng 'hư' quá cơ, dám chém quần áo của Bành Thành An thành vải vụn thế kia, nhìn chẳng khác gì bang chủ Cái Bang luôn." "Bảo phái Long Môn mạnh lắm mà? Đệ tử chân truyền gì mà mới thế đã thua rồi? Lại còn thua thảm hại như vậy nữa chứ?" "Bắc Đẩu Thần Chú, Nhất Khí Hóa Tam Thanh, Thiên Cương Chưởng, Thất Tinh Tụ Hội... tuyệt học nào của Long Môn mà chẳng mạnh? Là do gã Bành Thành An kia học hành không tới nơi tới chốn thôi!" "Nói công bằng thì Bành Thành An cũng rất lợi hại rồi, chỉ là Trần Chu quá yêu nghiệt mà thôi!" Trên website phát sóng trực tiếp, các dòng bình luận nhảy ra liên tục như mưa sa bão táp. Chứng kiến toàn bộ quá trình Trần Chu ra tay áp đảo, khán giả theo dõi đại hội ai nấy đều phấn khích đến phát cuồng! Trên đài cao trước đại điện phái Long Môn. Đám khách mời được mời tới dự lễ đồng loạt im lặng, lén lút dời tầm mắt sang các tuyển thủ ở võ đài khác. Xấu hổ! Đúng là muối mặt thật sự! Vừa rồi chính bọn họ còn lời thề son sắt khẳng định rằng Trần Chu không phải đối thủ của Bành Thành An. Trời mới biết Bành Thành An ngay cả Bắc Đẩu Thần Chú cũng đã lôi ra dùng, vậy mà còn không trụ nổi quá ba phút! Thậm chí trong đó có hơn một phút là đang đơn phương "ăn hành"! Đó là Bắc Đẩu Thần Chú lừng lẫy đấy! Kết quả lại bị gã Bành Thành An này dùng đến mức nát bét như tương. Thế nhưng... Ngự Vật Trần gia cư nhiên có thể lấy khí bày binh bố trận, lại còn là tức thời thành trận, cái này đúng là "gian lận" quá mức rồi! Đây mới chỉ là Hậu Thiên cảnh giới, nếu sau này tu luyện tới Tiên Thiên, lấy khí Tiên Thiên để luyện khí hóa trận thì còn khủng khiếp đến mức nào nữa? "Chịu chút thất bại cũng tốt." Chưởng giáo phái Long Môn – Khâu lão chân nhân – nhàn nhạt buông một câu nhận xét về Bành Thành An. Lão thừa biết đứa đồ tôn này tính tình cao ngạo, trải qua cú sốc này để mài giũa bớt phong mang cũng là chuyện tốt cho tương lai của hắn. "Hậu Thiên tầng chín..." Quách Lỗ Đạt – sếp tổng Đặc Quản Cục tỉnh Tam Tấn – nhìn chằm chằm vào Trần Chu đang đứng thong dong trên võ đài, đôi mắt tỏa sáng rực rỡ! Với nhãn quang của ông, đương nhiên không khó để nhìn ra cảnh giới thực sự của Trần Chu. Chỉ tính riêng độ hồn hậu của chân khí, cậu thiếu niên mới mười tám tuổi này đã đủ sức nghiền ép toàn trường! Tương lai của cậu, liệu sẽ còn rực rỡ đến nhường nào? Trên võ đài số 2. Trần Chu liếc nhìn Bành Thành An vừa bị khiêng xuống, rồi chuyển tầm mắt sang các tuyển thủ ở những võ đài khác. Trong màn đọ trận pháp vừa rồi, cậu đã chủ động nương tay. Bành Thành An nhìn thì có vẻ thê thảm, nhưng thực tế chỉ là vết thương ngoài da, hoàn toàn không tổn hại gì đến gân cốt. Chỉ cần xuống đài điều tức một lát, điều hòa lại luồng khí bị đánh tan là hắn có thể tiếp tục lên đài tranh suất thăng cấp. Dù sao Trần Chu cũng đang đứng trên địa bàn của phái Long Môn. Chỉ là chút tranh chấp mặt mũi, cậu không thể trực tiếp phế luôn đệ tử chân truyền của người ta được. "Võ đài số 3: Ẩn Linh thắng!" "Võ đài số 4: Trương Kim Minh thắng!" "Võ đài số 5: Nguyên Thắng Cương thắng!" Tiếng trọng tài tuyên bố kết quả liên tục vang lên. Những người lên đài khiêu chiến các hạt giống hàng đầu đều nhanh chóng nhận lấy thất bại. Ẩn Linh – đệ tử chân truyền chùa Huyền Không – kế thừa Phật môn diệu pháp. Mười tám hạt tràng hạt trong tay hắn, hạt nào cũng ẩn chứa đại uy lực hàng yêu phục ma, giành chiến thắng cực kỳ ung dung. Trương Kim Minh của nhà Khổ Luyện họ Trương thì tập luyện ngoại gia công phu, khí huyết cuộn trào như thủy ngân, gân cốt dẻo dai như rồng, đã đạt tới cảnh giới cương khí tự phát. Loại võ thuật từ ngoại vào nội này tuy đối phó với quỷ mị thì hơi kém, nhưng trong những cuộc đối đầu giữa các dị nhân thì đúng là chiếm hết ưu thế. Còn tại võ đài số 5, Nguyên Thắng Cương của nhà Cung Tiên họ Nguyên lại là kẻ quái dị nhất trong số các tuyển thủ! Trần Chu rất ít khi tiếp xúc với loại dị nhân này. Cung Tiên Nguyên gia, cậu trước đây chỉ mới nghe tên chứ chưa từng thấy qua chiêu số, nên cũng không rõ đường đi nước bước của Nguyên Thắng Cương ra sao. Có lẽ do màn giao thủ với Bành Thành An vừa rồi quá mức dọa người, Trần Chu đứng đợi vài phút mà vẫn chẳng thấy ai bén mảng tới võ đài số 2. Trong khi các võ đài khác người lên kẻ xuống tấp nập, thì chỗ cậu lại vắng như chùa Bà Đanh. Tự cảm thấy cứ đứng đực ra đó trông hơi ngốc, Trần Chu gãi gãi má, quay sang nhìn vị đạo sĩ trung niên đang đứng cạnh võ đài. "Tiền bối, xưng hô thế nào ạ?" "... Uông Tông Hải." Vị đạo sĩ trung niên trầm mặc một lát. Tuy không mấy thiện cảm với kẻ vừa "ngược" Bành Thành An ra bã, nhưng ông cũng không buông lời ác độc. "Uông tiền bối, Cung Tiên Nguyên gia là thuộc con đường nào thế ạ?" "Tại sao ta phải nói cho cậu biết?" "Vừa rồi Bành Thành An định giẫm lên mặt mũi Trần gia cháu, vậy mà cháu vẫn không hạ thủ nặng tay. Chuyện này phái Long Môn các chú cũng nên ghi nhận cái ân tình này chứ nhỉ?" Trần Chu nhếch mép cười, lời nói chẳng chút kiêng dè. "... Cung Tiên pháp của Nguyên gia vốn thoát thai từ thuật Xuất Mã Tiên của Tát Mãn Giáo phương Bắc, chuyên thờ phụng Bảo Gia Tiên, sau đó kết hợp thêm thuật Thỉnh Thần của Đạo gia và phương pháp nuôi dưỡng Âm Thần, ngự quỷ vật của bàng môn tả đạo..." Vị đạo sĩ do dự một chút rồi cũng mở lời giải thích. Tiên gia của Nguyên gia thực chất là dùng Quỷ Tiên của nhà mình để thay thế cho ngũ tiên Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu, Hôi trong thuật Xuất Mã. Lấy quỷ nuôi tiên, nói trắng ra chính là nuôi dưỡng Âm Thần. Họ thanh tẩy hung tính của lệ quỷ, sau đó mượn thuật Thỉnh Thần để mời quỷ nhập thân, mượn lực u minh. Nghe đồn Quỷ Tiên mạnh nhất mà Nguyên gia cung phụng đã có tuổi đời hơn tám trăm năm, thực lực mạnh đến mức ngay cả Tiên Thiên cảnh giới cũng không khống chế nổi. Cũng may Quỷ Tiên mà Nguyên gia thờ phụng chính là lão tổ tông nhà họ, nếu không Nguyên gia đã sớm bị phản phệ mà diệt môn từ lâu rồi! "Vị mà Nguyên Thắng Cương mời lên người hôm nay năng lực không nhỏ đâu, có thể so sánh với đỉnh tiêm Hồng Y Lệ Quỷ đấy. Đa số tuyển thủ Hậu Thiên cảnh giới nếu chỉ dựa vào truyền thừa thông thường mà đụng phải đối thủ loại này thì chỉ có nước bó tay chịu chết!" Dù sao thì không phải môn phái nào cũng như Mao Sơn, chỉ cần nửa phút là có thể lôi từ trong túi ra hàng trăm tấm bùa chú để đập chết đối thủ!