Huyền Học: Cả Thế Giới Quỳ Gối Cầu Xin Tôi Livestream Xem Bói
undefined28-02-2026 16:32:39
Giang Thanh Mặc nghiêm mặt nói với Lục Hi: "Muốn giải trừ cấm thuật hoàn toàn thì bắt buộc phải tóm được kẻ đứng đằng sau."
"Diễn, cô cứ diễn tiếp đi." Thiếu niên tóc bạc với đường nét tinh xảo hiển nhiên không tin lời cô nói: "Nếu cô đã khỏe mạnh nhảy nhót được rồi thì tranh thủ xuất viện về nhà hưởng thụ cuộc sống bà chủ nhà giàu đi, đừng có đến trường quay show giải trí gây thêm phiền phức cho tôi."
Cảnh cáo Giang Thanh Mặc xong, Lục Hi quay người bỏ đi.
Lục Vân Đình nhíu mày nhìn theo bóng lưng con trai, rồi quay sang nói với Giang Thanh Mặc: "Lời thằng bé vừa nói là đang quan tâm đến cô đấy."
"Tôi không có!"
Vừa đi đến cửa phòng bệnh VIP, Lục Hi lập tức quay phắt lại. Đôi mắt đen láy lạnh lùng nhìn chằm chằm Giang Thanh Mặc, trông cậu chẳng khác nào một con nhím đang xù lông: "Tôi chả quan tâm gì đến cô cả, đừng có mà tưởng bở."
"Tôi sẽ không nghĩ nhiều đâu." Giang Thanh Mặc đáp: "Tuy trên danh nghĩa tôi là mẹ kế của cậu, nhưng giữa chúng ta không hề có tình cảm gì."
Việc thay đổi số mệnh cũng chỉ là để kết thúc nhân quả của bản thân mà thôi.
"Thế thì tốt!"
Lục Hi gật đầu với sắc mặt xanh mét, còn liếc Lục Vân Đình đang định hòa giải bằng ánh mắt đầy mỉa mai, cười khẩy nó: "Thành trò cười rồi chứ gì?"
Lục Vân Đình vô cảm liếc nhìn con trai. Lục Hi cao hơn 1m80, nhưng đứng trước một Lục Vân Đình cao quý lạnh lùng vẫn như thấp hơn một cái đầu. Sự ngông cuồng bất trị của cậu dưới cái nhìn đầy uy quyền của cha mình bỗng chốc trở nên non nớt vài phần.
Nhưng cậu không chịu thua kém mà hất cằm lên, bày ra vẻ coi thường cả thế giới mà nói: "Tôi không quan tâm tại sao ông lại cưới Giang Thanh Mặc, nhưng chuyện của hai người chẳng liên quan gì đến tôi cả..."
Cũng không biết giữa hai cha con rốt cuộc có khúc mắc gì không thể hóa giải nhỉ?
Thái độ của Lục Hi đối với Lục Vân Đình thậm chí còn tồi tệ hơn cả đối với Giang Thanh Mặc.
"Lục Hi, nhớ kỹ chuyện con đã hứa với cha." Lục Vân Đình nhìn con trai với ánh mắt lạnh lẽo: "Đừng để cha phải nhắc lại lần thứ hai."
Sắc mặt Lục Hi thay đổi. Nhớ đến giao ước giữa mình và cha, cậu hơi hạ cái cằm đang hất lên xuống: "Yên tâm đi, trong thời hạn đã định, tôi sẽ không để ông bị mất mặt đâu."
Những ngón tay thon dài trắng trẻo kéo khóa chiếc áo hoodie đen lên tận cổ, che khuất chiếc cằm nhọn tinh tế của thiếu niên: "Đi đây."