Sau Khi Mang Thai, Ta Chạy Trốn Khỏi Long Quân Phản Diện
Tử Linh04-05-2026 23:00:30
;
Trong rừng cây u tối dần hiện lên chút ánh sáng, đêm đã qua đi, đám linh thú trong rừng cũng dần lui đi. Ngày càng nhiều đệ tử lần lượt tập trung lại đây, trong số đó có người sắc mặt tái nhợt, khắp người đầy máu, có kẻ thần sắc hoảng hốt, hiển nhiên đã bị trận bạo động của bầy linh thú ban nãy làm cho kinh hãi.
Thậm chí còn có một đệ tử khi được đưa trở về thì hai chân đã mất dạng, cả người đầy máu tươi chưa khô, gương mặt không còn chút sinh khí, dáng vẻ vô cùng thê thảm. Bên cạnh hắn, vài đệ tử đi theo cũng ngơ ngác, trong đó có một người đang ôm chặt hai đoạn chân đứt máu me đầm đìa, gương mặt vặn vẹo, thần trí dường như có chút không tỉnh táo.
Một y tu trẻ tuổi đeo hòm thuốc, từ xa đã nghe thấy tiếng gào khóc của người nọ, bước đến nhìn thoáng qua, rồi thuận miệng nói: "Đừng khóc nữa, chuyện nhỏ thôi mà." Giọng nói nghe vô cùng êm tai.
"..."
Cố Ngôn Âm trầm mặc một lát, hai chân đã mất rồi mà vẫn là chuyện nhỏ!
Cố Ngôn Âm tỏ ra khó hiểu.
Lục Phương Phương cũng tỏ ra khó hiểu.
Lục Phương Phương ngồi bên cạnh Cố Ngôn Âm, nhìn đệ tử vừa được đưa đi, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ hãi, vẫn còn chút dư âm khiếp đảm. Từ lúc nãy, sau khi nói chuyện vài câu với Cố Ngôn Âm, Lục Phương Phương đã bám chặt lấy nàng.
Nàng ta mở to đôi mắt tròn xoe, tò mò hỏi nhỏ: "Âm Âm, lúc nãy ngươi làm sao biết có linh thú sắp đến vậy?"
Dù sao theo nàng ta biết, Cố Ngôn Âm mới chỉ là tu sĩ luyện khí kỳ đại viên mãn, trong đám đệ tử bọn họ gần như là người có tu vi thấp nhất.
Vậy mà nàng lại có thể phát giác sự khác thường của đám linh thú từ trước, kịp thời nhắc nhở mọi người rời đi. Khi đó, thậm chí ngay cả Phó Dư cũng chưa hề nhận ra điều gì bất thường!
Cố Ngôn Âm cũng không rõ lắm. Khi ấy, nàng chỉ cảm thấy đôi tai mình dường như đặc biệt thính nhạy, nhưng điều này nghe có vẻ không đáng tin cho lắm.
Cố Ngôn Âm trầm ngâm một lát, rồi chần chừ nói: "Có lẽ là... Trực giác của phụ nữ?"
Lục Phương Phương: "..." Vậy tại sao nàng ta không có? Chẳng lẽ nàng ta không phải phụ nữ?
Hai người cuối cùng vẫn không thể thảo luận ra kết quả gì. Đúng lúc này, một nam tu sĩ với vẻ mặt kích động từ phía sau chạy băng băng qua trước mặt các nàng.
Cố Ngôn Âm lập tức nhận ra hắn chính là đệ tử bị đứt chân ban nãy. Nhưng lúc này, đôi chân hắn lại chẳng khác gì người bình thường, hoàn toàn không còn dấu vết thê thảm trước đó.
Cố Ngôn Âm và Lục Phương Phương đưa mắt nhìn nhau, trong mắt đối phương đều thấy rõ sự kinh ngạc. ...
Sau khi yêu vương bất ngờ rời đi, đám linh thú trong rừng cũng lần lượt lui tán. Trưởng lão của tám đại tông môn lập tức tập hợp lại bàn bạc một phen, quyết định đưa những đệ tử bị thương nặng về tông môn, số còn lại tiếp tục tham gia đại hội tỷ thí lần này.
Mặc dù lần này xảy ra biến cố, gặp phải yêu vương xuất thế dẫn đến linh thú bạo động, khiến hơn mười đệ tử bỏ mạng, nhưng con đường tu tiên vốn đầy rẫy hiểm nguy, sống chết chỉ cách nhau một đường tơ kẽ tóc.
Sau khi nghe được tin này, Cố Ngôn Âm cũng không quá ngạc nhiên. Thậm chí nàng còn cảm thấy có chút háo hức. Tu luyện vốn là nghịch thủy hành chu, không tiến ắt sẽ lùi. Hiện tại nàng đang ở giai đoạn sắp đột phá Trúc Cơ, việc đột phá trong chiến đấu chính là cách tốt nhất.
Nàng nuốt thêm mấy viên linh đan, phát hiện vết thương đêm qua đã hồi phục gần như hoàn toàn. Lúc này nàng đang cùng Lục Phương Phương ngồi trong góc tĩnh tọa tu luyện, đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo như thực chất rơi trên người mình.
Hàng mi Cố Ngôn Âm khẽ run, nàng mở mắt ra, liền chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm như hàn đàm, vừa thâm trầm vừa lạnh giá.