Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Mi Gian Tuyết10-01-2026 23:46:11
Đứa bé trong lòng bà ta khẽ "ưm" một tiếng, Hạng Xuân Hoa lập tức đung đưa dỗ dành: "Ngoan nào, đừng khóc, bà ngoại sẽ cho cháu sống một cuộc đời sung sướng."
Duyên phận thật kỳ lạ, hai bà bầu đều sinh con gái.
Mà cũng tốt, con gái lớn lên dễ lừa, nếu gả được vào nhà tốt thì còn có thể giúp đỡ nhà mẹ đẻ.
Hạng Xuân Hoa đặt cháu gái ruột lên giường, lập tức bế con gái của Ôn Ninh ra ngoài.
Bà ta vừa đi khỏi, Ôn Ninh lập tức mở mắt gắng sức ngồi dậy.
Cô nhìn đứa bé gái đang nằm trên giường gỗ bằng ánh mắt căm ghét.
Kiếp trước, tuy không phải mẹ ruột, nhưng cô đã nuôi nấng đứa trẻ này hơn hai mươi năm vậy mà kết cục thì sao?
Chính nó đã hại chết cả gia đình cô!
Lấy oán báo ơn!
Vong ân phụ nghĩa!
Có lẽ vì mới sinh xong, cơ thể còn quá yếu, nên chỉ mới đứng dậy mà đầu óc Ôn Ninh đã choáng váng quay cuồng. Nhưng cô không thể nghỉ ngơi được!
Cô cắn răng mở tủ, lấy ra một cây kim nhỏ, đâm mạnh vào đùi mình.
Cơn đau nhói sắc bén giúp cô tỉnh táo lại.
Một tay Ôn Ninh ôm lấy đứa trẻ. Cô đi bằng chân trần bước về phía phòng của Lưu Kim Lan. Để tránh đứa trẻ khóc lớn gây chú ý, cô đặt nó xuống chỗ khuất gió ngoài cửa, rồi đi đến hiên nhà, tìm một cây gậy vừa tay.
Vừa đến trước cửa phòng Lưu Kim Lan, cô đã nghe thấy giọng nói đầy ghét bỏ vang ra từ bên trong:
"Mẹ, con nhãi này giống y hệt mẹ nó, đều là đồ đê tiện, mẹ cứ vứt nó xuống hố phân cho chết đi."
Ôn Ninh nghe mà tim đập thình thịch, trong lòng đầy hoảng sợ và khó hiểu.
Trước mặt cô, Lưu Kim Lan lúc nào cũng tỏ ra thân thiện, dịu dàng, ai mà ngờ được sau lưng lại căm ghét cô đến vậy!
Trong buồng trong, Hạng Xuân Hoa lên tiếng phản đối: "Đừng, con nhãi này tuy đầu thai tốt nhưng số khổ. Nuôi nó như chó cũng được, hàng ngày cho tí cơm, lớn lên thì bắt làm việc, tới tuổi thì gả đi lấy sính lễ là xong."
"Cũng được." Lưu Kim Lan thuận miệng đặt tên: "Vậy gọi nó là Tiện Muội đi."
Ngoài cửa, tay Ôn Ninh cầm gậy nổi gân xanh, cô mở miệng định nói gì đó, nhưng nước mắt đã lặng lẽ trào ra từ lúc nào không hay.
Kiếp trước, Hạng Xuân Hoa và Lưu Kim Lan đã được như mong muốn!
Con gái ruột của cô phải sống một kiếp người ngắn ngủi, khổ hơn bất kỳ ai!
Dựa vào đâu?
Dựa vào đâu mà bọn chúng dám tính kế cô và đứa con vô tội của cô?