Chương 47: Hiên chủ Càn Nguyên Hiên lại là một thiếu niên hai mươi tuổi?
Phản Phái: Nghe Trộm Tiếng Lòng, Nữ Chủ Nhân Thiết Tan Vỡ
Nhạc Nhất Thượng Bảng31-12-2025 22:38:22
Ngay lúc Vân Chu đang vò đầu bứt tai... à không, phải là trăm mối không lời giải đáp.
Tại Nội Điện của tông chủ Vô Vọng Tông.
Trong góc tối, một bóng người vô thanh vô tức xuất hiện.
Bóng người đó cung kính dâng lên một cuốn thẻ tre cho Viêm Nghi, rồi lặng lẽ biến mất.
Viêm Nghi mở thẻ tre ra, bên trên ghi lại hành tung của tông chủ Nho Phong Sơn và Thanh Vân Cốc mà nàng yêu cầu điều tra hai ngày trước, cùng với lai lịch của Lâm Uyên.
Không thể không nói, thân là Chí Tôn chính đạo, bất cứ tin tức gì Viêm Nghi muốn biết đều có thể tra ra rất nhanh.
Thậm chí, rất hiếm khi xảy ra sai sót.
Lúc này, nghe tiếng lòng cà khịa của Vân Chu, Viêm Nghi khẽ mỉm cười, sau đó lắc đầu, tập trung vào cuốn thẻ tre.
Hành tung của tông chủ Nho Phong Sơn và Thanh Vân Cốc, chỉ cần liếc qua là đã rõ mười mươi, cuối cùng cũng khiến Viêm Nghi nhìn ra manh mối.
Trong chính đạo, phàm là những đại năng có ý kiến với nàng, tất cả đều đã gặp mặt hai người này.
Đồng thời, mỗi lần nói chuyện, bọn họ còn cố ý dựng lên kết giới cách âm.
"Quả nhiên, Chu Nhi nói không sai, đám người này lòng muông dạ thú..."
« Ta nói hồi nào!? Mẹ nó chứ, rõ ràng là bà nghe lén mà!! »
Thôi được rồi, bất kể có phải nghe lén hay không.
Nói chung, sắc mặt Viêm Nghi lúc này vô cùng khó coi.
Thật lòng mà nói, Viêm Nghi có thể đạt được thành tựu Chí Tôn chính đạo, không phải dựa vào thân phận Tông chủ Vô Vọng Tông, mà là thực lực chân chính!
Đây cũng là lý do vì sao ở giai đoạn sau, Viêm Nghi có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho nam chính Lâm Uyên.
Lướt qua danh sách những người mà hai vị tông chủ kia đã gặp, lòng Viêm Nghi trĩu nặng, những kẻ này chiếm hơn nửa nội tình của chính đạo!
Nếu đến lúc đó nàng thật sự dỡ bỏ phong ấn Ma Môn, mà đám người này lại khoanh tay đứng nhìn, vậy thứ chờ đợi nàng chính là sự phỉ báng của toàn cõi Hạo Thổ, thậm chí kéo sập cả Vô Vọng Tông cũng không phải là không thể!
Đến lúc đó, nàng sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Thậm chí Vô Vọng Tông, cũng có thể trở thành thế lực đè bẹp chính nàng!
"Nho Phong Sơn, Thanh Vân Cốc, Tử Hà Môn..."
Sự lạnh lẽo trong mắt Viêm Nghi không hề che giấu.
Hít sâu một hơi, nàng lại nhìn sang phần ghi chép về Lâm Uyên.
"Thân nhân qua đời, phụ mẫu đều mất, cũng là một kẻ đáng thương... Hửm? Càn Nguyên Hiên?"
"Hiên chủ của Càn Nguyên Hiên, lại là một thiếu niên mới hai mươi tuổi?"
Viêm Nghi nhìn cuốn thẻ tre trong tay, ánh mắt đăm chiêu.
Trên thẻ tre ghi rõ, thế lực của Lâm Uyên thuộc Thiên Vực Hoàng Triều, một nơi nằm ngoài cả chính lẫn ma, là một thế lực có tiếng trong Thiên Vực Hoàng Triều.
Tuy nhiên, nếu chỉ xét về thế lực, Càn Nguyên Hiên so với Vô Vọng Tông, đơn giản chỉ là đom đóm so với trăng sáng.
Không đáng nhắc tới.
Thế nhưng, điều này lại khiến Viêm Nghi nheo mắt phượng lại.
Trong thoáng chốc, nàng nhớ lại tiếng lòng của Vân Chu.
« Về sau, bà cô này bị thằng Lâm Uyên tính kế cho không còn một cọng lông, cuối cùng còn bị thu vào hậu cung của hắn... »
Hai chữ "hậu cung", ở cõi Hạo Thổ này cũng không phải là xa lạ.
Đế vương của các tiểu hoàng triều nơi đây, ai cũng có cái thứ đó.
"Vậy ra, ngươi coi mình là Đế Vương rồi sao, Lâm Uyên?"
Vẻ mặt Viêm Nghi lạnh nhạt, trong mắt lần đầu tiên hiện lên vẻ khinh thường, đồng thời còn mang theo một luồng hàn ý khiến người ta phải sởn gai ốc!
Cả đời này, nàng cần đến nam tu bao giờ?
Càng không cần phải nói đến việc vào cái hậu cung chết tiệt đó, tranh giành tình cảm với những người phụ nữ khác!
Nếu chuyện này nàng không biết, có lẽ thiên ý trong cõi u minh nào đó sẽ đưa đẩy hai người đến với nhau.
Nhưng bây giờ nàng đã biết!
Vậy thì Viêm Nghi thà tự sát, cũng không thể nào ủy thân cho Lâm Uyên!
Dĩ nhiên, nói thì nói vậy.
Nhưng đối với tiếng lòng của Vân Chu, Viêm Nghi vẫn giữ thái độ hoài nghi.
Đúng vậy! Coi như chuyện mấy lão già kia tính kế đã bị hắn vạch trần! Nhưng cũng không có nghĩa là những lời trong lòng hắn đều chắc chắn là đúng!
Đối với chuyện "về sau nàng sẽ bị Lâm Uyên tính kế cho không còn một cọng lông", Viêm Nghi vẫn không quá tin tưởng.
Cái gì mà lông lá chứ! Không còn một cọng, chẳng phải là quá vô lý rồi sao?!
Ngồi sau bàn suy tư chừng một canh giờ.
Cuối cùng, Viêm Nghi đi thẳng đến Nghị Sự Điện, triệu tập một đám trưởng lão, ra lệnh cho họ, lệnh phong ấn Ma Môn sẽ không được dỡ bỏ.
Đồng thời, còn chuẩn bị quét sạch toàn bộ Vô Vọng Tông, bắt đầu từ những người dưới trướng của mỗi vị trưởng lão.
Từng đạo mệnh lệnh từ miệng Viêm Nghi truyền ra, một đám trưởng lão ngồi bên dưới câm như hến, không dám hó hé nửa lời!
Viêm Nghi lúc này hoàn toàn là một vị Chí Tôn uy nghiêm không chút cảm xúc, lúc này mà lên tiếng chất vấn thì tuyệt đối không phải là hành động khôn ngoan!
Nửa canh giờ nữa trôi qua, mọi việc cần xử lý đều đã được sắp xếp ổn thỏa.
Trở lại Nội Điện, Viêm Nghi một lần nữa ngồi sau bàn, chân mày cau lại.
Từ lúc Vân Chu rời khỏi Vô Vọng Tông, nàng đã không còn nghe được tiếng lòng của hắn nữa!
Mãi cho đến khi hắn trở về, mới có thể nghe thấy.
Nói cách khác, cái gọi là tiếng lòng này, chỉ khi ở gần hắn mới có thể nghe được?
Đối với suy đoán này, Viêm Nghi cảm thấy rất có khả năng.
Bất quá, hiện tại rõ ràng không phải lúc nghĩ những chuyện này.
Thấy trời bên ngoài đã nhá nhem tối, Viêm Nghi suy nghĩ một chút, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, khuôn mặt lạnh lùng của nàng bỗng ánh lên một tia dịu dàng...