Chương 44: Trong thời kỳ tận thế thì gạo đúng là vật phẩm vô cùng quý giá
Mở Khách Sạn Xuyên Thế Giới, Tôi Nằm Không Cũng Phát Tài
An Nhiên Nhất Thế31-12-2025 22:53:43
Thích Tú Vân nhìn dáng vẻ của người bạn cũ trước mặt, nhàn nhạt nói: "Bành Ngọc Anh, họ là người của khách sạn Thanh Vân. Tôi đã dùng thức ăn để thuê họ đưa tôi đến khách sạn, không thể cho bà nữa."
"Người của khách sạn Thanh Vân? Chính là khách sạn quảng cáo trên tivi ấy hả? Vậy càng tốt, cho chúng tôi đi cùng luôn đi. Đến khách sạn rồi thì bà chia đồ ăn với chúng tôi là được, bây giờ đồ ăn quý thế này, bà cho họ một ít là đủ rồi. Hơn nữa, họ vốn đến để cứu chúng ta mà." Người phụ nữ chính là Bành Ngọc Anh kia ngang nhiên nói, khí thế hùng hổ.
"Phì! Nằm mơ giữa ban ngày!" Lương Thiệu Nguyên còn nhỏ tuổi, nghe thấy Bành Ngọc Anh nói năng không biết xấu hổ như vậy, liền lạnh lùng hừ một tiếng.
"Ý mày là gì?" Bành Ngọc Anh chỉ tay về phía Lương Thiệu Nguyên, định nổi cơn thịnh nộ.
Lương Văn Đức bước tới đứng chắn trước mặt Lương Thiệu Nguyên, điềm đạm nói: "Trẻ con không hiểu chuyện, không biết cách ăn nói."
Bành Ngọc Anh: "..."
Không để ý đến phản ứng của Bành Ngọc Anh, người dẫn đầu là Chu Sơn quay sang Thích Tú Vân, nói: "Thức ăn của bà ở đâu, chúng tôi lấy một phần rồi sẽ đi."
"Không thể mang hết đi sao?" Thích Tú Vân ngẩn người.
"Bà cầm được bao nhiêu thì cầm, nhưng trên đường sẽ liên tục bị tang thi tấn công. Nếu bà đi chậm, sẽ không có ai dừng lại chờ bà đâu." Chu Sơn nói với ẩn ý.
Thích Tú Vân cũng hiểu ra, không tiếp tục do dự, sau đó đi vào bếp, mang ra một bao gạo còn lại: "Đây là số đồ tôi còn."
Một bao gạo!
Trong thời kỳ tận thế thì gạo đúng là vật phẩm vô cùng quý giá.
Những người khác lúc này mới cảm thấy mình hiểu lầm ý "nhiều đồ ăn" trong lời nói của đối phương.
Còn Thích Tú Vân, khi nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của nhóm Chu Sơn, cũng chợt nhận ra hình như đối phương đã hiểu lầm về lượng thực phẩm mà bà có, bàn tay cầm bao gạo siết lại chặt hơn.
Lúc này, Bành Ngọc Anh đã không nhịn được nữa, trực tiếp ra tay giành lấy: "Bà còn nhiều gạo như vậy! Đưa cho tôi!"
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, bị Cố Thanh chặn lại bằng con dao làm bếp.
"Số thực phẩm này đã là phần thưởng của chúng tôi rồi, đừng có động vào." Cố Thanh lạnh nhạt nói.
Bành Ngọc Anh nhìn lưỡi dao kề sát cổ, cả người bà ta cứng đờ, cười khan nói: "Không động, không động."
Ngay sau đó, Cố Thanh ra hiệu cho nhóm Chu Sơn, họ hiểu ý liền lập tức rút lui, Thích Tú Vân nhanh chóng theo sát sau.
Đợi đến khi mọi người đều rời khỏi, Cố Thanh nhìn Bành Ngọc Anh, nói: "Sau khi tìm kiếm xong khu dân cư này chúng tôi sẽ rời đi. Bà có thể mang theo vũ khí mà bám theo, ngoài chuyện đó ra thì đừng mong gì thêm, bà cũng đừng hy vọng dựa vào chúng tôi."
Nói xong, Cố Thanh cũng lui ra ngoài.
Bành Ngọc Anh vội vàng đuổi theo, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo đã thấy nhóm Cố Thanh tiếp tục đi từng nhà từng nhà gõ cửa, đặc biệt là Cố Thanh dẫn đầu, có khi gõ vài cái là trực tiếp đá tung cửa, sau đó cầm dao xông thẳng vào trong chém giết.
Từng cảnh tượng ấy khiến Bành Ngọc Anh sợ đến run người, vội vã chạy về trước cửa nhà mình, gõ ba cái, cửa vừa mở liền lập tức chui vào trong.
"Mẹ, thế nào rồi?" Con trai là Ngụy Khang Thời hỏi Bành Ngọc Anh.
"Lần này không lấy được gì cả, Thích Tú Vân đã đi theo người của khách sạn Thanh Vân rồi."
"Khách sạn Thanh Vân? Cái khách sạn ở trên tivi á?"
"Họ đâu rồi?"
"Đang ở ngoài giết tang thi đấy!"
"Vậy thì chúng ta mau theo kịp, bảo họ bảo vệ chúng ta đến khách sạn Thanh Vân, chúng ta phải tranh thủ chuẩn bị hành lý..." Ngụy Khang Thời không giấu nổi vẻ nôn nóng lên tiếng.
Bành Ngọc Anh nghe con trai nói, sắc mặt khẽ biến, sau đó kể lại toàn bộ chuyện xảy ra ở nhà Thích Tú Vân.
"Thật quá đáng! Họ chẳng phải là người của khách sạn Thanh Vân được cử đến để cứu chúng ta sao?"