Chương 42: Toàn cầu hóa đại dương (42)

Mang Hệ Thống Giao Dịch Sống Sót Giữa Vô Hạn Thiên Tai

Hắc Miêu Bạch Bạch 30-01-2026 23:05:16

Anh quét mắt qua một lượt, lập tức hiểu ra tình hình: "Được rồi, đi đến khu vực gần nhất có mật độ sao dày đặc trước. Còn những nơi quá xa so với lộ trình chính của chúng ta và có ít ngôi sao thì khỏi đi, được không?" Ninh Thiên Thiên gật đầu lia lịa: "Được được!" Hoắc Lang Châu "ừm" một tiếng, sau đó liếc sang mái tóc vẫn còn nhỏ nước của cô: "Cô ra ngoài tìm phòng nào đó sấy khô tóc trước đi, sắp đến địa điểm đầu tiên tôi sẽ gọi." Ninh Thiên Thiên ngoan ngoãn rời khỏi phòng lái. Sau đó, cô đi sấy tóc. Ninh Thiên Thiên lại bước vào buồng lái, có chút ngập ngừng nói: "Suốt ngày để anh làm không công, tôi cũng thấy hơi ngại. Thế này đi, mỗi lần thu thập được vật tư ở một địa điểm, anh có thể chọn lấy một món, miễn là đừng chọn món đắt nhất là được." "Dị năng của tôi là hệ thống giao dịch, không gian tùy thân cũng là do hệ thống đi kèm. Dị năng này chẳng có chút sức chiến đấu nào, lại còn tốn tiền kinh khủng." "Tôi phải thu thập thật nhiều vàng bạc châu báu để đổi lấy vật tư cần thiết thì mới có thể sống sót trong thế giới tận thế này." Với trí thông minh của Hoắc Lang Châu, chắc anh cũng đoán được bảy tám phần về dị năng của cô. Ninh Thiên Thiên cũng không định giấu nữa, nói thẳng ra luôn. Cô coi Hoắc Lang Châu là vệ sĩ kiêm tài xế hạng nặng, còn anh chắc xem cô như chiếc túi thần kỳ của Doraemon. Muốn hợp tác lâu dài, đôi bên phải cùng có lợi. Cô không thể chỉ nhờ anh làm việc mà không đưa ra lợi ích gì cả. Việc Hoắc Lang Châu được lên chiếc du thuyền sang trọng của cô đã là một lợi ích, nhưng chưa đủ. Với thực lực của anh, không nhất thiết phải lên thuyền của cô, anh còn rất nhiều lựa chọn khác. Hoắc Lang Châu nghe đến hệ thống giao dịch, liền nhướng mày, như thể vừa hiểu ra điều gì đó. Dù không hay đọc tiểu thuyết, nhưng chỉ cần nghe tên, anh cũng đoán được phần nào công dụng của nó. Hoắc Lang Châu suy nghĩ một lúc, nói: "Tôi không thiếu vàng bạc châu báu. Tôi có thể đổi phần đó thành vật tư trên hệ thống giao dịch được không? Ví dụ như... Trực thăng có lồng bảo vệ, có thể cất cánh trong trời mưa." Ninh Thiên Thiên cạn lời: "Anh nghĩ đẹp quá ha? Có được du thuyền là may lắm rồi, còn đòi cả trực thăng? Đừng nói là không có bán, dù có tôi cũng chẳng mua nổi đâu." Hoắc Lang Châu không ngạc nhiên: "Vậy đổi thành mô tô nước, chắc chắn có chứ?" Cái này thì đương nhiên là có. Một chiếc mô tô nước chỉ tốn vài chục nghìn, hệ thống giao dịch có thể mua trực tiếp. Ninh Thiên Thiên lập tức mua ngay. "Buồng lái không đủ chỗ, ra boong tàu lấy đi." Vài phút sau, Hoắc Lang Châu đem một số vật tư ít dùng cất vào phòng nghỉ của thuyền trưởng phía sau buồng lái, dọn chỗ trống để cất mô tô nước vào không gian, kèm theo mấy thùng xăng. Có phương tiện di chuyển nhanh trên mặt nước, cảm giác an toàn của Hoắc Lang Châu tăng lên đáng kể. Không phải anh không muốn chọn tàu kín, mà là không gian của anh chỉ có 10 mét khối, không chứa nổi. Hoắc Lang Châu lại tiếp tục đưa ra yêu cầu: "Tôi còn muốn dao cạo râu hiệu X, áo mưa và mũ bảo hiểm hiệu XX, giày chống thấm hiệu XXX... Đúng rồi, cà phê xay tay hiệu XXX có mua được không? Cả đêm không ngủ, tôi phải có cà phê mới tỉnh táo giúp cô tìm kho báu được... Đội trưởng, cô có đói không? Có muốn hai phần bánh mì bí ngô X Tuyết ăn kèm trà dâu Bá Khí không?" Ninh Thiên Thiên: ... Tên này cố tình nêu một yêu cầu không tưởng trước, sau đó mới nói ra những yêu cầu bình thường, khiến cô không nỡ từ chối đây mà. Là chủ nhân của hệ thống giao dịch, chính cô cũng không ngờ hệ thống này còn có thể dùng theo kiểu này. Lúc trước, cô còn thấy áy náy vì xem Hoắc Lang Châu như vệ sĩ kiêm tài xế miễn phí... Bây giờ, cô thấy mình chẳng khác nào nhân viên phục vụ chuyên đi nhận order! Gì mà "đồng đội tốt", chỉ là công cụ của nhau mà thôi! Còn nữa, đây là lần đầu tiên cô gặp một tên đàn ông ghiền đồ ngọt như thế! Ninh Thiên Thiên lườm anh: "Anh Hoắc, trong lòng tôi, anh vốn là một tổng tài lạnh lùng bá đạo..." Hoắc Lang Châu nhàn nhã ăn xong miếng bánh mì bí ngô cuối cùng, cười nói: "Giờ không còn là thế giới hòa bình nữa. Tận thế đến rồi, chẳng biết ngày nào sẽ chết, có cơ hội ăn đồ ngọt thì phải tranh thủ ăn, ai rảnh giữ hình tượng tổng tài nữa?" Ninh Thiên Thiên: Nói cũng có lý!