Khi nhà họ Tập kéo đến nhà họ Thẩm, thì mới phát hiện không có ai, vì cả nhà họ Thẩm đều đang ở đồn cảnh sát!
Cha Thẩm và hai người con trai sau khi bị giáo huấn một trận, liền lủi thủi trở về. Nào ngờ vừa về đến nhà đã bị nhà họ Tập chặn lại.
Trương Kim Quế túm lấy cổ áo cha Thẩm, hung hăng gào thét: "Trả tiền đi, bốn vạn tám, một đồng cũng không được thiếu! Không trả tiền bà đây liều mạng với các người!"
"Thân già này lấy đâu ra bốn vạn tám để trả cho bà chứ, năm ngàn tệ của tôi còn mất rồi đây này." Vừa nghe đến bốn vạn tám, cha Thẩm đã tức không chịu nổi. Tiền ông ta vất vả dành dụm, toàn bộ đều bị đứa con gái ngỗ ngược lừa mất, ông ta biết đi tìm ai nói lý đây?
Nhà họ Tập đương nhiên không tin, nhất quyết bắt nhà họ Thẩm trả tiền. Kết quả là hai nhà lao vào đánh đấm lẫn nhau, bọn họ đánh đến mức đầu rơi máu chảy, cuối cùng lại bị đưa đến đồn cảnh sát.
Thẩm Cường và Thẩm Minh hai anh em đều bị bắt giam, vì bọn họ đã đánh Trương Kim Quế vào phòng chăm sóc đặc biệt. Đến lúc này, cả hai nhà mới hiểu ra rằng bọn họ đều đã bị Thẩm Kiều Kiều lừa!
"Vương Kiến Quân chết rồi, anh ta nhảy sông tự tử." Không biết ai đã nói ra câu này, làm cả hai nhà đều im lặng, sống lưng không khỏi rét run.
Người thì đã chết, người trong phòng chăm sóc đặc biệt thì cứ nằm đó. Tập Tử Hoa bây giờ vẫn còn điên điên khùng khùng, không rõ tung tích. Đối tượng của Tập Thục Hoa thì đã hủy hôn. Chồng của Tập Ngọc Hoa và hai anh em Thẩm Cường, Thẩm Minh đều đã vào nhà tạm giữ. Cả hai nhà bọn họ đều đã tán gia bại sản, người thân chia ly.
Tất cả những chuyện này đều do Thẩm Kiều Kiều làm, bây giờ thì cô đã biến mất không một dấu vết. Xem ra bọn họ đều đã xem thường Thẩm Kiều Kiều rồi!...
Đương nhiên Thẩm Kiều Kiều không hề biết những chuyện đặc sắc này. Cô và Tiêu Nguyệt Nguyệt ngủ một giấc đến trưa, sau đó hai mẹ con liền chuẩn bị vào trung tâm thành phố ở, tiện thể tìm nhà, cô còn phải liên hệ trường học cho cô bé nữa, vô cùng bận rộn!
Năm 97, Hải Thành đã trở thành một nơi phồn hoa, phía đông thành phố mới bắt đầu phát triển, còn phía tây mới là trung tâm thành phố. Nhà ở phía đông giá rẻ, chưa đến hai ngàn một mét vuông, phía tây thì từ hai ngàn đến ba ngàn một mét vuông.
Với số tiền trong tay Thẩm Kiều Kiều, cô có thể mua đứt một căn nhà khá tốt ở phía tây rồi! Cô còn định mua một căn nhà cũ đã có sẵn nội thất, chỉ cần xách đồ đạc vào là ở được, khu dân cư cũng phải tốt một chút.
Thẩm Kiều Kiều liền bắt một chiếc taxi, bảo anh ta đưa đến một văn phòng môi giới bất động sản ở phía tây thành phố.
Tài xế là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, giọng Tô Bắc, còn rất nhiệt tình hỏi cô có phải muốn mua nhà không.
Thẩm Kiều Kiều cố nén cảm xúc, khuôn mặt xinh đẹp yếu đuối đầy vẻ đau buồn, tiện miệng bịa ra một lý do bất đắc dĩ phải đến Hải Thành mua nhà.
"Chồng tôi làm ăn, năm ngoái bị tai nạn xe qua đời, được bồi thường một ít tiền. Anh ấy còn để lại cho hai mẹ con tôi một ít tiền nữa, cộng lại cũng không ít. Họ hàng bên chồng nói tôi sinh con gái vô dụng, nên ép tôi giao tiền ra, tôi không đồng ý thì ngày nào cũng đến nhà làm loạn, ở quê nhà thật sự không sống nổi nữa..."
Tài xế không hề nghi ngờ, loại họ hàng ăn chặn tài sản người chết này có rất nhiều. Anh ta vô cùng thông cảm cho hai mẹ con Thẩm Kiều Kiều, còn nhiệt tình nói: "Em rể tôi chính là môi giới bất động sản, cô yên tâm, tôi sẽ bảo nó tìm cho cô một căn nhà phù hợp. Cô cũng đừng lo lắng, Hải Thành chắc chắn tốt hơn quê cô, sau này cô và con gái cứ yên tâm ở đây, những người họ hàng đó không dám đến làm loạn đâu."
"Cảm ơn anh!"