Trọng Sinh Chín Lần, Nữ Phụ Điên Cuồng Vả Chết Tất Cả Mọi Người
undefined20-03-2026 20:37:20
Kiều Tư Ngọc phản pháo: "Tôi thèm vào! Tôi là tổ tông của ông đấy!"
"Tôi bị cả mạng xã hội bôi nhọ, danh tiếng bị hủy hoại, suýt nữa còn bị ông đuổi ra khỏi nhà, vậy mà gọi là không có tổn thất à?"
Gương mặt Kiều Chí Hoành xanh mét, tức đến mức mắt tối sầm.
Kiều Tư Ngọc cười khẩy: "Ông nghĩ vậy cũng đúng, dù có tổn thất thì cũng chỉ là của cá nhân tôi, chứ có liên quan gì đến ông và nhà họ Kiều đâu. Ông chẳng qua chỉ sợ tôi làm liên lụy đến nhà họ Kiều, ông có gì sai đâu chứ."
"Nhưng tôi sai ở đâu? Tại sao tôi phải hy sinh bản thân để làm lợi cho các người?"
"Tôi nói với Trình Mộ Ngôn rồi, tôi tuyệt đối không chấp nhận lời xin lỗi, cũng không chấp nhận hòa giải, cứ làm theo quy tắc đi."
Kiều Chí Hoành tức giận đến mức mặt lúc đỏ lúc trắng: "Con là con gái ta! Là một phần của nhà họ Kiều! Vì nhà họ Kiều mà đóng góp chút sức lực là trách nhiệm của con!"
Kiều Tư Ngọc nổi nóng: "Trách nhiệm cái rắm ấy! Ông có bao giờ coi tôi là con gái chưa?"
"Người ta ức hiếp con gái ông, ông không bảo vệ thì thôi, đến khi có chuyện lại chỉ muốn đuổi con gái ra khỏi nhà, ông xứng đáng làm cha sao?"
"Ông cố tình làm tôi thấy ghê tởm đúng không?"
"Khốn nạn!"
"Cút!"
Kiều Tư Ngọc trút giận xong, nhìn thấy Kiều Chí Hoành tức đến mức suýt ngất, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Kiều Chí Hoành giận đến mức ngực phập phồng dữ dội, run rẩy giơ ngón tay chỉ vào Kiều Tư Ngọc.
"Mày... đồ con bất hiếu!"
Ông sắp ngất đi rồi, lúc này, Kiều Tống Dao mới chậm rãi lên tiếng.
"Em gái, cha mỗi ngày đã làm việc rất vất vả rồi. Ông ấy làm vậy cũng chỉ vì cả nhà họ Kiều, em không thể nói chuyện với cha như thế được. Em phải biết thông cảm cho cha."
Giọng nói dịu dàng của cô ta ngay lập tức xoa dịu bầu không khí căng thẳng như sắp bùng nổ.
Kiều Chí Hoành hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc, ánh mắt đầy sự hài lòng nhìn về phía Kiều Tống Dao.
Kiều Tư Ngọc đau đớn, tức giận: "Kiều Tống Dao, chị tốt bụng, biết cảm thông như vậy, sao không dùng hào quang thánh mẫu của mình để cảm hóa nhà họ Lý và họ Phương, khiến họ vô điều kiện nhường hết lợi ích cho nhà họ Kiều đi?"
Kiều Tống Dao nghẹn lời, không biết phải nói gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu, trông có vẻ rất đau lòng.
"Đủ rồi." Kiều Chí Hoành lớn tiếng nói,"Ta biết con vẫn còn tức giận vì chuyện trước đây, nhưng việc này liên quan đến cả nhà họ Kiều."
Nói đến đây, ông hít một hơi thật sâu, cố gắng dịu giọng: "Ta biết những năm qua ta đã bỏ bê con, đó là lỗi của ta. Nhưng chuyện này rất quan trọng, con không thể tùy hứng như vậy. Chỉ khi nhà họ Kiều chúng ta tốt lên, con mới có thể sống tốt được."
Kiều Tư Ngọc bật cười: "Hy sinh một mình con để đổi lấy hạnh phúc cho cả nhà các người? Nghĩ đẹp quá nhỉ."
Đời trước bọn họ đã làm như vậy rồi.
Bóc lột cô đến mức không còn một chút gì, cuối cùng bị hoàn toàn lãng quên trong bệnh viện, đến khi xác thối rữa bốc mùi mới có người phát hiện.
Lúc bệnh viện thông báo cho nhà họ Kiều, không một ai đến nhận xác cô.
Cuối cùng vẫn là một bệnh nhân sắp chết trong bệnh viện giúp cô thu xếp hậu sự, thậm chí còn mua cho cô một ngôi mộ, để cô không bị vứt xác nơi hoang dã.
Ha.
Kiều Chí Hoành cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng, sợ mình không nhịn được mà bóp chết cô.
Kiều Tư Ngọc thấy vậy, cười híp mắt nói: "Mọi người luôn nói tôi là một phần của nhà họ Kiều, vậy thì được thôi, ông bây giờ chuyển cổ phần công ty cho tôi đi, tôi sẽ đồng ý với ông."
"Cổ phần? Con còn dám đòi cổ phần?" Kiều Chí Hoành tức giận trừng mắt,"Con đúng là..."
Kiều Tư Ngọc nhướng mày: "Muốn nói tôi là kẻ mơ tưởng hão huyền?"
Cô cười nói: "Không có cổ phần, ông còn mặt mũi nói tôi là người nhà họ Kiều sao? Mặt ông dày đến mức sắp xây thành tường thành rồi đấy."
Quà trưởng thành của ba anh em Kiều Chính Hiên chính là cổ phần nhà họ Kiều, dù không nhiều nhưng thể hiện một thái độ.
Cô từng nghĩ vì mình là con gái nên không có, dù sao thì nhà này cũng trọng nam khinh nữ mà.
Không ngờ sau khi Kiều Tống Dao trở về nhà họ Kiều, cô ta cũng có cổ phần.
Chỉ có cô là không có.
Haizz.
Nghĩ lại mà tức.
Dưới ánh mắt của cô, Kiều Chí Hoành ánh mắt lóe lên, rõ ràng là chột dạ.
"Con còn nhỏ, sao có thể tùy tiện cho con cổ phần được? Đợi sau này con kết hôn, chắc chắn sẽ không thiếu phần của con."