Chương 38: Khá lắm nhóc con, dám mang tang vật đến đây tiêu thụ à?
Hệ Thống Chỉ Tồn Tại Một Ngày, Ta Mở Ra Thần Hào Nhân Sinh
Phong hào đậu la13-02-2026 01:53:47
Chuyện xảy ra ở viện bảo tàng chắc chắn không thể giấu nổi. FBI lùng sục khắp nơi, hồ sơ danh tính của kẻ tình nghi rõ rành rành, nhưng dù bọn họ có ra tay sớm đến đâu thì gã kia cứ như đã bốc hơi khỏi trái đất, ngay cả người nhà gã cũng biến mất không một dấu vết.
Chuyện này đúng là chuyện lạ đời, vô lý hết sức.
Viện trưởng viện bảo tàng sau khi nhận được tin tức này cũng chỉ biết bất lực nhìn trời.
Năm giờ chiều!
Tô Lâm Đào cầm chiếc hộp vừa được chuyển hỏa tốc từ Mỹ về, mở ra xem mà đứng hình mất năm giây.
Cậu trợn tròn mắt, đây chẳng phải là món đồ mà báo chí quốc tế đang rùm beng là bị mất trộm ở Anh sao?
Cái này...
Hồi tưởng lại lời đại ca nói hôm qua, hóa ra anh ấy bảo "mượn" là mượn thật, mà lại còn mượn ở tận bảo tàng nước người ta nữa chứ.
"Đây không phải là bức 'Trúc Cầm Đồ' vừa mới lên bản tin mất tích sao?"
Kinh hãi nhất chính là Diệp Hinh Di. Chân trước cô vừa mới lướt thấy tin tức trên mạng, chân sau món đồ đã lù lù xuất hiện trước mặt. Cô nàng không thể tin nổi, run rẩy chỉ tay vào bức tranh.
"Khụ khụ, cái này vốn là đồ của nước mình, giờ chúng ta lấy về cũng là chuyện hợp tình hợp lý thôi mà."
Diệp Hinh Di há hốc mồm, cuối cùng cũng thốt ra được một câu: "Hợp lý, quá sức hợp lý luôn ấy chứ! Đi thôi, chắc chắn ông nội tớ sẽ thích mê cho xem."
"Ừm, cậu chờ tớ ở ngoài, tớ đi lấy xe."
Chỉ một lát sau, một chiếc Apollo IE gầm rú lao ra từ gara.
Diệp Hinh Di ngồi vào ghế phụ, tò mò hỏi: "Sao trước giờ chẳng thấy cậu lái chiếc này bao giờ thế? Ngầu bá cháy luôn!"
"Lái chiếc kia quen tay rồi, thấy con này nằm trong gara bám bụi tội nghiệp quá nên lôi ra cho nó đi hóng gió tí thôi."
Diệp Hinh Di phì cười: "Lời này chắc chỉ có tớ mới tin nổi, chứ người khác nghe thấy chắc chắn sẽ bảo cậu đang nổ banh xác. Mà này, đại ca cậu ở nước ngoài rốt cuộc là làm gì thế? Đừng có kể chuyện cổ tích với tớ nữa nhé."
Tô Lâm Đào sờ mũi, có chút ngượng ngùng. Cái này có thể trách cậu sao? Dù sao đại ca cũng chỉ nói với cậu như vậy, nào là Thần tài này nọ. Cậu cũng là nhờ hỏi thăm quản gia trong nhà mới biết thêm được một chút về anh mình.
"Tập đoàn Hoàn Cầu cậu biết chứ? Chủ tịch là anh trai tớ đấy."
Diệp Hinh Di im lặng, không hỏi thêm gì nữa. Chỉ riêng cái danh Tập đoàn Hoàn Cầu đã đủ khiến cô nàng câm nín rồi. Bản thân còn chưa chính thức bước chân vào cửa Tô gia, biết quá nhiều cũng không tốt.
Lúc này, không khí tại Diệp gia đã vô cùng náo nhiệt.
Khách khứa cần đến đều đã có mặt đông đủ. Ban đầu Diệp Trung Quốc định tổ chức linh đình tại khách sạn lớn, nhưng đã bị Diệp Văn Quân gạt đi. Ông chỉ muốn mời những người có quan hệ mật thiết với Diệp gia và vài người bạn già lâu năm.
"Cái nha đầu Tiểu Hinh này, sao giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu nhỉ?"
Diệp Trung Quốc thỉnh thoảng lại ngó ra cửa đầy sốt ruột.
"Ba, hay là để con bảo Tiểu Lương đi đón em nó một chuyến?"
Đúng lúc này, một chiếc Apollo IE lù lù dừng lại ở bãi đỗ xe phía ngoài. Tô Lâm Đào nhìn dàn xe sang xếp hàng dài dằng dặc mà không khỏi cảm thán, gia thế của bạn gái mình đúng là hiển hách thật sự.
"Chúng ta mau vào thôi, chắc ba cậu đang cuống lên rồi."
Hai người vừa bước vào cửa, ngay lập tức mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.
Nói chính xác hơn là tập trung vào Tô Lâm Đào. Dù sao những người ở đây đều là "cáo già", họ thừa hiểu mục đích Diệp lão gia tử tổ chức mừng thọ sớm là để làm gì.
Thấy tình cảnh này, Tô Lâm Đào không khẩn trương mới là lạ. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, lời dặn của Tô Lâm Thiên lại vang lên bên tai: "Ra ngoài kia, mày đại diện cho bộ mặt của cả cái nhà này." Cậu hít sâu một hơi, trên mặt lập tức hiện lên nụ cười tự tin, ung dung.
Tại một bàn tiệc, Tống Thiên Hoành nhìn Diệp Hinh Di với ánh mắt si mê, rồi lại liếc sang Tô Lâm Đào đang mặc bộ đồ bình dân bên cạnh, khinh khỉnh lẩm bẩm: "Cái loại nghèo kiết xác này mà cũng đòi trèo cao, đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga."
Hắn quay sang hỏi bố mình: "Ba, ba thấy nếu con cưới Diệp Hinh Di thì thế nào?"
Tống Giang Ba liếc con trai một cái, thản nhiên đáp: "Con trai à, vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo đi, ăn nhiều mồi vào, bớt uống rượu lại. Chưa uống bao nhiêu mà đã nói sảng rồi."
"Ba! Sao ba lại coi thường con thế? Nói gì thì nói con cũng là streamer triệu view, hơn nữa Bất động sản Thiên Hoành nhà mình cũng đâu có kém cạnh gì."
Tống Thiên Hoành hiển nhiên là không phục. Hắn tự thấy tương lai mình vô cùng xán lạn, nhà có công ty vốn hóa 70 tỷ tệ, sau này hắn sẽ khởi nghiệp, xây dựng đế chế thương mại điện tử quét ngang toàn cầu, một Diệp Hinh Di nhỏ bé chẳng phải là nằm gọn trong lòng bàn tay sao?
Nhìn thằng con đang ngồi cười ngây ngô tự luyến, Tống Giang Ba muốn nói lại thôi. Mày nghĩ lão già này là ai mà dám nổ to thế? Diệp gia là hạng người nào chứ, riêng một mình Diệp Trung Quốc thôi đã đủ khiến ông không dám nói mạnh tiếng rồi, nếu không phải có chút giao tình từ trước thì làm gì có cửa ngồi ở đây. Thế mà thằng con trời đánh này còn dám mơ tưởng đến con gái người ta.
Diệp Hinh Di dắt tay Tô Lâm Đào đi ngang qua chỗ Diệp Trung Quốc và Diệp Tử Lương, cười tươi rói: "Anh, anh về rồi à! Lâu ngày không gặp, anh lại đẹp trai ra đấy."
Nghe em gái khen, Diệp Tử Lương không giấu nổi nụ cười rạng rỡ.
Diệp Trung Quốc tiến lên định nói gì đó, ai ngờ Diệp Hinh Di đã nhanh miệng chặn họng: "Ba, nhường đường chút nào, con phải đưa bạn vào gặp ông nội đây."
Phụt!
Diệp Tử Lương đứng bên cạnh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Tô Lâm Đào cũng rất muốn cười nhưng phải cố nhịn, thầm nghĩ: "Xem ra địa vị của nóc nhà mình trong Diệp gia cao gớm nhỉ."
Mặt Diệp Trung Quốc đen như đít nồi: "Cái con bé này..."
"Được rồi, có gì mà phải cáu với con gái. Tiểu Hinh, đây là cậu bạn học mà con hay nhắc tới đúng không?" Đường Vân Vận mỉm cười hòa giải.
Tô Lâm Đào lập tức nắm bắt thời cơ, nịnh nọt: "Chị à, Tiểu Hinh thường xuyên kể với em về chị, nói chị thiên sinh lệ chất, xinh đẹp như hoa, khuynh quốc khuynh thành, đẹp tựa tiên nữ hạ phàm. Hôm nay được gặp mặt, quả đúng là thịnh thế dung nhan! À, chú đây trông cũng rất phong độ ạ."
Lấy lòng nhạc mẫu, nắm thóp nhạc phụ, ôm vợ về nhà, kế hoạch quá hoàn hảo!
Đường Vân Vận che miệng cười khẽ: "Nhà chúng ta Tiểu Hinh thật sự nói như vậy sao?"
Bên cạnh, mặt Diệp Trung Quốc đen như than đá. Tức chết ông mà! Nịnh mẹ nó cả một tràng dài dằng dặc, đến lượt bố nó thì được đúng năm chữ "chú cũng rất phong độ"? Thằng nhóc này, lát nữa biết tay ông!
Diệp Hinh Di hếch cằm đầy tự hào: "Cái đó... đương nhiên rồi ạ! Mẹ là người phụ nữ đẹp nhất thế giới, nếu không sao có thể sinh ra đứa con gái đáng yêu như con chứ."
"Tiểu Hinh, hai đứa đang xì xào gì đấy, mau dẫn bạn lại đây cho ông xem mặt nào!"
"Đi thôi, chúng ta qua gặp ông nội."
Dắt tay Tô Lâm Đào đi tới trước mặt Diệp Văn Quân, cô nàng hớn hở: "Ông nội, sinh nhật vui vẻ! Chúc ông phúc như Đông Hải, thọ sánh Nam Sơn ạ."
"Tốt, tốt lắm! Đây chính là cậu bạn mà cháu cứ nhắc suốt bên tai ông đúng không?" Lão gia tử cười tủm tỉm nhìn Tô Lâm Đào.
Tô Lâm Đào vội vàng tiến lên: "Nghe Tiểu Hinh nói ông nội rất thích tranh chữ, cháu có đặc biệt chuẩn bị một bức, hy vọng ngài sẽ thích ạ."
Nhìn chiếc hộp được đưa tới, Diệp Văn Quân có chút bất ngờ.
"Đúng đấy ông nội, đây là đồ Lâm Đào bảo người gửi hỏa tốc từ nước ngoài về ngay trong đêm đấy ạ, vừa nhận được là tụi cháu chạy qua đây ngay."
Sau đó, Diệp Hinh Di ghé sát tai ông nội thì thầm vài câu.
Gương mặt đang tươi cười của Diệp Văn Quân đột nhiên trở nên nghiêm nghị. Ông ngẩng đầu nhìn Tô Lâm Đào một cái sâu sắc: "Khá lắm nhóc con, làm tốt đấy! Xem ra cháu gái ta không nhìn lầm người."
Chỉ là trong lòng lão gia tử lúc này đang có một câu chửi thề không biết có nên thốt ra hay không. Đúng là gửi hỏa tốc từ nước ngoài về thật, nhưng mà là tang vật vừa mới bị mất trộm ở Anh!
Ông nhận lấy chiếc hộp, mở ra chỉ mới liếc nhìn một góc bức tranh đã vội vàng khép lại, gọi ngay Tiểu Hạo tới bảo mang thẳng vào thư phòng cất kỹ.
Mấy lão chiến hữu ngồi cùng bàn thấy vậy liền trêu chọc: "Lão Diệp, có món gì xịn mà giấu kỹ thế, không cho mấy lão già này thưởng thức chút à? Thế là không đúng đâu nhé!"
"Đúng đấy, chắc là sợ tụi này cướp mất chứ gì?"
"Hinh nha đầu, nói cho Lý gia gia nghe xem, thằng nhóc này tặng món gì mà ông nội cháu làm như mèo giấu giếm thế?"
Diệp Văn Quân cười ha hả: "Thôi, các ông đừng có làm khó cháu gái tôi. Món này thật sự là không thể nói bừa được. Muốn xem thì lát nữa vào thư phòng tôi cho xem, nhưng nói trước là xem xong cấm có được rêu rao lung tung đấy nhé!"
"Ha ha, lão Diệp, ông làm tôi tò mò đến phát điên rồi đấy, món này tôi nhất định phải xem cho bằng được!"
Thấy ông nội đã chính thức công nhận Tô Lâm Đào, Diệp Hinh Di vui mừng rạng rỡ, lòng ngọt ngào như mở hội.