Chương 38: Bị "hớt tay trên"? Hai đại công hội biến thành trò hề!

Từ Bỏ Sss Cấp Chức Nghiệp, Ta Hóa Thành Bug Tối Thượng

Mỗi Thiên Nỗ Lực Mã Tự 21-03-2026 12:36:14

Ánh mắt Thanh Phong quét ngang qua đối phương, gằn giọng: "Vậy thì cứ dựa vào bản lĩnh mà nói chuyện!" "Tôi cũng đang có ý đó!" Trương Đào lạnh lùng đáp trả. Cuộc chiến tiêu hao dù chậm chạp đến đâu thì cũng đến lúc phải kết thúc. Một lát sau, thanh máu của con Boss cuối cùng cũng chuyển sang màu đỏ rực, báo hiệu trạng thái hấp hối! Nhìn từ xa, lượng máu còn lại của nó chỉ còn mỏng dính như một tờ giấy. Hươu chết về tay ai, tất cả phụ thuộc vào khoảnh khắc định mệnh này! Với kinh nghiệm chinh chiến đầy mình, Thanh Phong nhận thấy thời cơ chín muồi, gã quả quyết ra lệnh cho dàn hỏa lực phía sau của công hội mình ngừng bắn. Ngay sau đó, gã điều động toàn bộ hàng tiên phong đang chịu đòn rút lui ngay lập tức. Hành động này khiến cừu hận của Boss trong nháy mắt khóa chặt lên người Trương Đào và đám thành viên Công hội Truyền Kỳ. Thiếu đi một nửa dàn tiên phong và hỗ trợ, chỉ dựa vào người của Truyền Kỳ thì căn bản không thể nào trụ vững trước cơn thịnh nộ của Boss. Sắc mặt Trương Đào đại biến, gã không ngờ Thanh Phong lại có thể chơi chiêu tuyệt tình đến mức này! Gã hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến việc hành động đó sẽ khiến Truyền Kỳ tổn thất bao nhiêu nhân mạng! "Mẹ kiếp!" Trương Đào vội vàng lùi lại. Là chủ lực gây sát thương ở khoảng cách gần nhất, gã trực tiếp hứng trọn phần lớn cừu hận của Boss. Mà gã lại là một Thích khách "máu giấy", chỉ cần bị con quái vật kia chạm nhẹ một cái thôi là cũng đủ để đi chầu ông bà rồi. Thanh Phong khẽ nở một nụ cười đắc ý: "Trương tiểu thiếu gia, đây là bài học đầu tiên tôi dạy cho cậu: Làm việc lớn thì phải bất chấp thủ đoạn." Vừa nói, gã vừa nhìn chằm chằm vào con Boss đang thoi thóp, ánh mắt hiện rõ vẻ tham lam tột độ. Đây là Boss Hoàng Kim cấp 40 đấy! Chỉ cần kết liễu được nó, lượng kinh nghiệm nhận được ít nhất cũng phải giúp gã thăng lên vài cấp! Lúc này, Trương Đào đang chật vật tháo chạy, trong mắt gã lóe lên một tia âm trầm tàn nhẫn. "Được, bất chấp thủ đoạn đúng không? Đây là ông tự nói đấy nhé!" Gã gào lên điên cuồng: "Tất cả dàn sau của Truyền Kỳ nghe lệnh, không cần nương tay! Dồn hết hỏa lực bắn chết cái thằng ngu Thanh Phong kia cho tao! Có chuyện gì tao gánh hết!" Gã đã không ăn được thì kẻ khác cũng đừng hòng mơ tưởng! Trong chớp mắt, hàng chục quả hỏa cầu cùng mưa tên xé gió lao thẳng về phía người của Thanh Sam. Thanh Phong, kẻ vốn định mượn tay Trương Đào thu hút cừu hận để mình rình rập tung đòn kết liễu, bỗng chốc trợn tròn mắt kinh hãi. Gã vội vàng kéo người lùi lại phòng thủ. "Thằng ranh, mày điên rồi à?!" Hành động này có khác gì trực tiếp tuyên chiến giữa hai đại công hội đâu cơ chứ! "Boss nhất định phải là của tao!" Trương Đào gầm lên, đôi mắt đã vẩn đục vì đỏ ngầu. "Mày..." Thanh Phong nghiến răng nhìn gã,"Chuyện ngày hôm nay, Công hội Thanh Sam chúng ta ghi nợ này!" Lúc này, hàng tiên phong của Truyền Kỳ cũng đã kịp điều chỉnh lại vị trí, liều mạng xông lên chặn đứng con Boss. Trương Đào dựa vào chỉ số Mẫn tiệp cực cao của nghề nghiệp Thích khách, một lần nữa lao về phía trước. "Vú em của Thanh Sam đâu! Tất cả dồn trị liệu cho tao!" Thấy đối phương hành động, Thanh Phong cũng chẳng màng đến sĩ diện hay nguy hiểm nữa, gã đỉnh lấy hỏa lực mà lao thẳng về phía con Boss. Thắng bại chỉ trong một nỗ lực cuối cùng này! Ngay tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó... Vút! Một mũi tên từ đâu đột ngột xé toạc không trung bắn tới, cắm phập vào người con Boss. Thân tiễn bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực và rung lên bần bật. Một luồng hỏa khí nồng nặc và nguy hiểm tỏa ra xung quanh. Sắp nổ rồi! Thanh Phong và Trương Đào, hai kẻ đang ở sát con Boss nhất, đồng loạt sững sờ, rồi sắc mặt lập tức chuyển sang tái mét. Đôi chân vốn đã chạm đến sát gót chân Boss vội vàng bẻ lái, điên cuồng tháo chạy ra phía sau. Nhưng đã quá muộn. Bùm! Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Ánh lửa và khói đặc bao trùm toàn bộ trung tâm quảng trường. Tất cả những kẻ đứng ở hàng trước đều bị sóng xung kích hất văng ra ngoài như những bao tải rách! "Á!" "Khốn kiếp! Thằng thiên tài nào bắn phát tên đó đấy?" Thanh Phong vốn là Chiến sĩ cấp S, lại có đẳng cấp cao nên khả năng kháng cự tốt, dù bị đánh bay nhưng vẫn còn tỉnh táo. Trương Đào thì thê thảm hơn nhiều, đẳng cấp thấp lại thêm thân thủ "máu giấy", gã bị hất văng đập mạnh vào bức tường đá, xương cốt toàn thân gãy mất một nửa, trực tiếp ngất xỉu tại chỗ. Ngay lúc này, một bóng đen lướt qua nhanh như chớp. Khi khói bụi còn chưa kịp tan, bóng đen đó đã áp sát bên cạnh con Boss. Từng đường hàn quang sắc lẹm liên tiếp rạch qua cơ thể khổng lồ của nó. Con Boss Hoàng Kim cấp 40 vốn đã cạn kiệt sinh lực, giờ đây không thể gượng dậy nổi nữa. Nó quỵ gối xuống đất, cắm thanh đại kiếm gãy xuống mặt đường để chống đỡ cơ thể, nhưng rồi cũng dần tan biến thành những luồng khí trắng, hóa thành mây khói. Ngay sau đó! Tại vị trí Boss biến mất, hàng loạt điểm sáng đủ màu sắc rực rỡ tuôn ra như mưa. Lý Dương không một chút do dự, nhanh tay vét sạch toàn bộ chiến lợi phẩm vào không gian trữ vật. Ngay lập tức, hắn kích hoạt Áo Choàng Ẩn Thân, bóng dáng hoàn toàn biến mất ngay tại chỗ. Toàn bộ quá trình diễn ra mượt mà như nước chảy mây trôi. Đến khi mọi người kịp định thần lại thì hiện trường đã trống trơn, chẳng còn lại bất cứ thứ gì. Thành viên của hai đại công hội Thanh Sam và Truyền Kỳ nhìn nhau trân trối, mắt tròn mắt dẹt. Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Nhiều kẻ thậm chí còn chưa hiểu nổi tình hình. Chỉ trong chớp mắt khói bụi mịt mù, con Boss biến mất, mà ngay cả một mẩu trang bị rác cũng chẳng thấy đâu. "Vãi chưởng, con Boss to đùng của tao đâu rồi?" Tất cả mọi người đều ngây dại. Thanh Phong là người đầu tiên phản ứng lại. Chính là bóng đen lúc nãy! Kẻ đó đã nẫng tay trên con Boss mà bọn họ đã tốn bao công sức cày cuốc bấy lâu nay! Không chỉ cướp mạng Boss, hắn còn cuỗm sạch toàn bộ phần thưởng, ngay cả một món trang bị cấp Bạch Đồng rách nát cũng không để lại! Sắc mặt gã trắng bệch vì tức giận. Gã hồi tưởng lại mọi chuyện. Đúng rồi, chính là mũi tên nổ quái quỷ kia! Thời cơ ra đòn của kẻ đó phải nói là cực kỳ chuẩn xác, trực tiếp bức lui gã và Trương Đào ngay lúc quyết định nhất. Đây tuyệt đối là hành động cố ý! Kẻ đó chính là gã đàn ông thần bí đi theo đội ngũ của Truyền Kỳ! Thanh Phong âm trầm nhớ lại dáng vẻ của Lý Dương lúc mới đến. Khoác áo choàng kín mít, không lộ mặt... Rõ ràng là kẻ này đã có chuẩn bị từ trước! Gã thầm hối hận vô cùng. Bản thân gã lại phạm phải một sai lầm sơ đẳng như vậy, đáng lẽ gã phải nhận ra sự bất thường từ sớm. Làm gì có hạng người tử tế nào lại cứ trùm kín mít không dám lộ mặt bao giờ? Nhưng lúc đó vì mải mê nhìn con Boss nên gã không kịp suy nghĩ nhiều. Hơn nữa, kẻ đó lại do Đỗ Thanh Nhiên dẫn tới... Đúng rồi! Thanh Phong đột ngột quay sang nhìn Đỗ Thanh Nhiên đang đứng ngơ ngác giữa sân, gầm lên giận dữ: "Hắn đâu rồi? Hắn rốt cuộc là ai!" Hai đại công hội đánh đấm hộc bơ nửa ngày trời, cuối cùng lại bị một kẻ vô danh tiểu tốt hớt tay trên! Chuyện này mà truyền ra ngoài thì mặt mũi bọn gã coi như vứt cho chó gặm, chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho các thế lực khác, gã quay về cũng khó lòng ăn nói với cấp trên. Đỗ Thanh Nhiên lúc này cũng đang hoang mang tột độ. Nhìn Trương Đào đang hôn mê bất tỉnh, ả chân tay luống cuống, lại bị Thanh Phong quát tháo khiến ả sợ đến mức sắp khóc: "Tôi... tôi không biết gì hết!" Ả thực sự chẳng rõ cái gì cả. Đừng nói là thân phận, ngay cả tên của Lý Dương ả cũng không biết, chỉ biết người này rất mạnh mà thôi. Trong lúc cố gắng nhớ lại... Đỗ Thanh Nhiên đột nhiên sững sờ. Cây cung trong tay gã áo choàng thần bí đó... trông quen mắt quá! Hình như ả đã thấy nó ở đâu rồi thì phải. Đúng rồi! Hình như lúc trước ả đã thấy Lý Dương cầm một cây cung y hệt như vậy?! "Cái này..." Đỗ Thanh Nhiên trợn tròn mắt, lòng đầy vẻ không thể tin nổi. Hai người đó hoàn toàn là một trời một vực, làm sao có thể là cùng một người được! "Chắc chắn không phải... Đúng, nhất định là không phải!" Vũ khí cùng loại trên đời thiếu gì, mỗi ngày thương thành chẳng bán ra cả đống đó sao. Ở cùng một thành phố, người dùng chung một mẫu vũ khí không có một trăm thì cũng có cả ngàn, chắc chắn chỉ là trùng hợp mà thôi!