Anh bật cười nói: "Đồng chí Tiểu Thẩm làm việc rất tốt, không có gì đáng phê bình, mong bà con hàng xóm yên tâm. Trên bảng tuyên truyền, vụ án cô ấy giúp phá án là của tổ chúng tôi, lần này cô ấy lập công, đồng nghiệp đều rất cảm ơn cô ấy."
Có người biết những quân hàm đầy sao trên vai, thầm cảm thán vị lãnh đạo này thật trẻ tuổi tài cao, Trân Châu có thể được anh coi trọng, là một chuyện đáng mừng.
"Khi nào rảnh rỗi mời đồng nghiệp đến ăn cơm nhé." Thẩm Lục Hà nghĩ một lát rồi nói.
"Được, chị Sáu, tôi đi trước đây." Máy nhắn tin ở thắt lưng Cố Nham Tranh lại kêu, anh cúi đầu nhìn lướt qua, từ biệt hàng xóm láng giềng xung quanh, quay đầu đi về phía đội hình sự.
Vốn dĩ định là thấy không có vụ án, anh có thể mượn cớ tuần tra lễ hội thời trang để đi dạo biển một vòng, nhưng xem ra những người gan to tày trời không ít.
Chỉ là trên đường thỉnh thoảng lại nhớ đến nụ cười ngọt ngào của Thẩm Trân Châu, hóa ra không phải chỉ có trong nhà kính mới có thể nuôi dưỡng hoa, những bông hoa dại cũng sẽ được yêu thương mà lớn lên.
Anh, người đã quen với bóng tối, lại nhìn thấy một tia nắng ấm áp giữa phố phường ồn ào.
*
Bên này, Thẩm Trân Châu khó nhọc đẩy chiếc xe đạp cà tàng đến đồn cảnh sát.
Chưa vào đến cửa, cô đã nghe thấy Hồng Lạc thì thầm với Lão Hoàng ở bên trong: "Đúng là để cô ta tìm được cơ hội thể hiện rồi. Tôi thấy hôm qua Đồn trưởng bị gọi sang tòa nhà bên cạnh, lúc về thì mặt mày hồng hào. Đồn trưởng Mã năm ngoái đã trao danh hiệu cán bộ ưu tú cho cô ta, năm nay chắc lại là cô ta thôi."
Lão Hoàng đứng bên cửa sổ pha trà: "Cậu giúp phá án, bảng tuyên truyền cũng sẽ dán ảnh của cậu lên đó, để cậu cũng được vẻ vang thôi."
Thảo nào ông không đợi được Thẩm Trân Châu ở nhà bà Triệu, hóa ra cô đi làm việc lớn.
Chị Vương làm bên hộ khẩu khều ngón tay út cắn một miếng quẩy, nói trước mặt năm sáu người trong văn phòng: "Lão Hoàng nói đúng đấy, có giỏi thì cậu cũng đi bắt hung thủ đi, đảm bảo Đồn trưởng cũng dán ảnh của cậu lên. Chỉ là phải cẩn thận, đừng để ảnh màu thành ảnh đen trắng nha."
Mặt Hồng Lạc tối sầm lại, hé miệng định nói gì đó nhưng bị Lão Hoàng trừng mắt nên đành nuốt lời.
Người nhà chị Vương hộ khẩu làm việc ở văn phòng chính phủ, không phải là người mà bọn họ có thể đắc tội.
Thẩm Trân Châu đứng ở cửa suýt bật cười, cô xách số bánh bao còn lại vào trong, đặc biệt vui vẻ chào hỏi: "Chào buổi sáng, chị Vương, ăn một cái bánh bao không?"