Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế? Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy
undefined14-03-2026 23:34:00
Kết quả, chưa đầy ba phút, Khương Vân Đàn đã thúc giục họ: "Đi, đi, đi, còn muốn thu gì nữa, chúng ta đi chỗ khác."
Thẩm Hạc Quy nghe vậy, liếc nhìn bố cục trong siêu thị, nói: "Đi sát theo tôi, Tiết Chiếu yểm trợ phía sau."
Sau đó, anh đi trước mở đường, một đao một zombie.
Khương Vân Đàn lại cầm cây gậy sắt trên tay để phòng thân.
Đến quầy hàng bày sô cô la, Thẩm Hạc Quy nói: "Những thứ này thu một nửa thôi, chừa chút không gian để chứa đồ khác."
Khương Vân Đàn gật đầu, biết ý anh, nhanh chóng bỏ vào không gian.
Thẩm Hạc Quy không biết từ đâu kéo tới một chiếc xe đẩy hàng, bỏ vào đó một phần ba xe sô cô la.
Ba người phối hợp ăn ý, lại thu vào không gian không ít mì gói, lẩu tự sôi, sữa tươi, sữa chua, nước khoáng, còn gom sạch toàn bộ thịt khô trên kệ hàng.
Cuối cùng, lại bỏ vào không gian của cô hai mươi túi gạo Ngũ Thường tuyển chọn, mỗi túi mười cân.
Những đồ ăn vặt nhìn thấy trên đường, Khương Vân Đàn cũng tiện tay bỏ vào không ít, nào là cay cay, khoai tây chiên, ô mai, cà phê các loại, thứ gì cô vơ được đều bỏ vào.
Giữa chừng, cô còn nhìn thấy bật lửa và băng vệ sinh, cô cũng bỏ vào.
Thẩm Hạc Quy thấy cô lấy những thứ trông không no bụng này, cũng không lấy làm lạ. Đây là một người không bao giờ để bản thân chịu thiệt, hơn nữa, không gian là của cô, cô chứa gì mà chẳng được.
Bọn họ cũng không phải không thể tự mình lấy đồ, không gian chỉ là sự đảm bảo cuối cùng họ để lại cho đội.
Đồ đạc chứa không ít, không gian của cô chỉ còn lại ba mét khối.
Vừa lúc, Khương Vân Đàn phát hiện một cánh cửa nhỏ. Ở thế giới khác, cô từng thấy nhân viên từ những cánh cửa nhỏ này chuyển hàng hóa ra ngoài.
Khương Vân Đàn gọi một tiếng: "Đợi một chút."
Thẩm Hạc Quy tiện tay chém một con zombie, sau đó quay đầu nhìn cô: "Sao vậy?"
"Đây hẳn là một nhà kho, tôi muốn vào xem thử." Khương Vân Đàn nói.
Thẩm Hạc Quy ước chừng không gian của cô cũng không còn lại bao nhiêu, lại hỏi một câu: "Em muốn tìm gì, ở đây không tìm được sao?"
"Tôi chỉ muốn vào xem thử thôi." Khương Vân Đàn nhấn mạnh.
Thẩm Hạc Quy thầm thở dài: "Cho em mười phút."
"Được." Khương Vân Đàn gật đầu.
Thẩm Hạc Quy ra hiệu cho cô tránh ra, đưa tay đẩy cửa nhà kho.
Cửa vừa mở, một con zombie liền xông tới. Thẩm Hạc Quy vung đao chém bay con zombie, giây tiếp theo, khóe mắt anh nhìn thấy một con zombie khác đang lao về phía Khương Vân Đàn.
Tim anh lập tức thót lên, dù sao bọn họ cũng không phải chưa từng đưa Khương Vân Đàn ra ngoài, cô không chỉ gây thêm phiền phức, mà còn chỉ biết chờ người khác đến cứu.
Tuy vừa rồi ở cửa siêu thị, cô cũng giết zombie, nhưng ấn tượng của anh về cô nhất thời vẫn chưa thay đổi được.
Mà Tiết Chiếu đang đứng canh ở cửa kho, không vào cùng họ, cô chỉ có thể tự cứu mình.
Khương Vân Đàn cũng chú ý thấy, một cái lách mình ra sau lưng con zombie, dùng sức đập mạnh vào gáy nó, sau đó lại đập thêm hai phát nữa, con zombie đổ rầm xuống đất.