Tô Đại vỗ một cái vào zombie vẫn chưa chịu nhả ra, không nhịn được mắng một câu: "Đồ vô dụng! Cái gì cũng nhét vào miệng, cũng không sợ bẩn!"
Mặc kệ ánh mắt tủi thân của zombie, một tiếng "phụt" vang lên, cô dùng sức kéo lão người lùn ra khỏi cái miệng há to của anh. Sau đó, cô ghét bỏ dùng dây leo trói lại và tiêm một ít độc tố. Giây tiếp theo, lão người lùn vẫn đang giãy giụa liền ngồi bất động trên mặt đất, đầu đầy chất nhầy trừng mắt nhìn hai người.
Chiến đấu không thể dừng lại, vừa dừng lại là mất khí thế. Hiện tại tất cả những người lùn đều không dám tiếp tục xông lên nữa. Những người lùn đã hoàn hồn lúc này nhìn đồng đội nằm la liệt trên đất, càng sợ hãi lùi chân về phía sau, trông rất sợ hãi.
Thấy biểu cảm của bọn họ, Tô Đại thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô chống đỡ cơ thể đã cạn kiệt năng lượng, ánh mắt cảnh cáo lướt qua những người lùn này. Thấy vẻ sợ hãi của bọn họ, trong lòng cô dâng lên sự hài lòng.
Cuối cùng, cô ra lệnh cho thằng người lùn trẻ biết phiên dịch: "Bây giờ, dẫn tất cả tộc nhân của các người cút về! Tinh cầu này là của tôi. Nếu các người còn dám đến khiêu khích tôi, lần sau sẽ không đơn giản như vậy đâu. Tôi sẽ cho quân đội Đế Quốc san bằng hang ổ của các người, khiến các người không bao giờ nhìn thấy ngày mai nữa!"
"Nghe rõ chưa?" Tô Đại nặng nề quát một tiếng. Để tăng thêm vẻ tàn nhẫn của mình, cô còn trực tiếp đá một cái vào lão người lùn để cảnh cáo.
Quả nhiên, những người lùn còn sót lại đã biết sợ. Tên người lùn trẻ vội vàng gật đầu lia lịa, ánh mắt nhìn Tô Đại cũng tràn đầy sự sợ hãi thật sự, lắp bắp trả lời: "Nghe, nghe rõ rồi."
Nói xong, hắn lại run rẩy giọng nói mà phiên dịch cho tộc nhân của mình. Hắn vừa dứt lời, những người lùn này như thể nhận được lệnh ân xá nào đó, nhanh chóng chui xuống dưới lớp cát, như thể nóng lòng muốn rời khỏi đây.
Chiến trường giao tranh trong nháy mắt chỉ còn lại Tô Đại và zombie đứng đó, dưới chân còn nằm la liệt rất nhiều người lùn bị độc tố đánh gục. Chỉ có tộc trưởng tộc người lùn bị ném sang một bên là vẫn còn tỉnh táo, chẳng qua cơ thể ông ta cũng bị tê liệt, không thể cử động được.
Tô Đại cũng không muốn bận tâm đến những người lùn này, cô đã sắp không thể trụ nổi nữa rồi. Cô vẫy tay về phía zombie, đợi đến khi anh lại gần, cô cũng không còn thời gian để ý xem anh có còn đang tủi thân hay không, trực tiếp dùng dây leo bao bọc xung quanh hai người, cho đến khi một không gian kín rộng vài mét vuông hình thành. Tô Đại ở bên trong dây leo cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, lập tức ngã vật xuống những chiếc lá Ma Đằng đan xen chằng chịt.
Zombie nhìn người ngã xuống nửa ngày không có phản ứng, ánh mắt tủi thân dần được thay thế bằng sự lo lắng. Anh há miệng,"a a" gọi bên cạnh Tô Đại.
Tô Đại mệt đến ngất đi, dường như giấc mộng đẹp bị tiếng gọi này quấy rầy. Cô vung tay lên không trung một cái, bên tai quả nhiên yên tĩnh hơn nhiều.
Zombie bị đánh một cái lại đưa tay chạm vào trán Tô Đại, cuối cùng ngón tay dừng lại ở vị trí tuyến tùng của cô.
Không lâu sau, một luồng sáng xanh xuất hiện trên đầu ngón tay của zombie, thuận theo đầu ngón tay anh chui vào cơ thể Tô Đại. Cùng với sự biến mất của ánh sáng, zombie cũng như thể cạn kiệt năng lượng, cúi gằm đầu xuống, bất động.