Ninh Tú Phân trợn mắt há hốc mồm nhìn dưới tàng cây.
Người đàn ông tung hoành ngang dọc, thân thủ nhanh nhẹn và hung ác trong bầy thú hoang kia càng giống kẻ săn mồi đỉnh cấp hơn cả lũ thú hoang.
Thanh đao trong tay anh, từng đao thấy máu, động tác lạnh lùng, chính xác, tàn nhẫn, dứt khoát, là điển hình của tính thẩm mỹ bạo lực.
Đợi đến khi mọi chuyện kết thúc, đầy đất toàn máu và thi thể thú hoang. Người đàn ông bỗng ngước mặt lên, ánh mắt bắt giữ chính xác vào Ninh Tú Phân đang ở trên cây.
Anh không đeo mắt kính, trên khuôn mặt điển trai dính máu, đôi mắt đen u ám phản chiếu ánh trăng mờ tối.
"Xuống đây." Anh nhìn cô, lạnh nhạt nói.
Người đàn ông dưới gốc cây không giống người, như một thứ vũ khí trí mạng từng nhuốm phải vô số máu tươi, khiến lòng người... Run sợ.
Đầu óc Ninh Tú Phân mơ hồ, theo bản năng nghe lệnh buông tay, đợi cô nhận ra điều không ổn thì đã ngã xuống rồi.
"Hô!"
Ngay sau đó, khi cô cho rằng mông mình phải bị ngã thành hai nửa, lại bỗng được người khác đỡ được vững vàng.
Hơi nóng trên người người đàn ông bốc lên, mùi cỏ cây hòa lẫn mùi máu của thú hoang quá đỗi xâm lấn, xâm nhập vào từng lỗ chân lông và khứu giác của cô.
Cơ thể cô cứng đờ, lắp bắp: "Cảm... Cảm..."
Người đàn ông chợt buông tay, đặt cô lên đất, cúi đầu nhìn cô gái đang run bần bật, mắt đỏ như thỏ trừng anh.
Vinh Cẩm Thiêm híp đôi mắt hẹp dài: "Sao vậy? Sợ tôi?"
Ninh Tú Phân vừa đứng vững, dưới ánh mắt anh lại run bần bật: "Tôi... Không có."
Sao không sợ chứ?
Rõ ràng kỹ năng đáng sợ như vậy, dù muốn giết chết những người từng bắt nạt mình cũng có thể thực hiện mà thần không biết quỷ không hay.
Nhưng người đàn ông này vẫn im lặng nhẫn nhịn ở nông thôn suốt nhiều năm, thành một 'bác sĩ nông thôn' mặc người khác ức hiếp.
Tại sao lại biết nhẫn nhục như vậy? Cô không biết.
Nhưng cô biết, trên đời này vừa có bản lĩnh vừa biết nhẫn nhục, mưu đồ sẽ không nhỏ, hơn nữa phần lớn đều rất đáng sợ.
"Vậy sao cô lại run?" Anh cúi đầu nhìn cô chăm chú.
Ninh Tú Phân cười gượng: "Tôi bị dọa sợ thôi, dù sao... Suýt nữa là tôi chết rồi."
Cô chỉ theo dõi anh lên núi, cũng chưa thấy anh muốn làm gì, càng đừng nói thấy bí mật anh ẩn giấu, cầu mong buông tha!
Mặt anh hầm hầm nhìn chằm chằm cô, trông như thể muốn xử lý diệt khẩu, hủy thi diệt tịch với cô vậy, ai mà không sợ?
Vinh Cẩm Thiêm nhướng mày, bỗng thong thả vươn tay xoa lấy cần cổ trắng ngần của cô: "Ừm, suýt nữa thì cô chết rồi."
Trong một thoáng, Ninh Tú Phân cảm thấy như bị thú hoang bóp cổ, suýt nữa đã muốn lùi về sau xoay người chạy mất, cũng may lí trí bắt cô dừng chân lại.
Ngay sau đó, tay Vinh Cẩm Thiêm xuất hiện thêm một con rắn dài màu xanh lục, anh nhướng mày: "Cô không nhìn thấy nó à?"
Ninh Tú Phân và con rắn nhỏ màu xanh lục kia nhìn nhau, chóp mũi đụng nhau, con rắn thè lưỡi liếm mặt cô.
Thần kinh căng thẳng vì chạy mấy tiếng đồng hồ của cô, lúc này đây hoàn toàn đứt.
Đôi mắt Ninh Tú Phân trợn ngược, ngả thẳng về phía sau: "A... !"
Vinh Cẩm Thiêm nhìn cô gái thần kinh căng chặt đến mức ngất đi kia, thuận thế đỡ lấy người cô.
Chỉ chút bản lĩnh đó mà muốn theo dõi anh?
Cũng không sợ bị anh lóc cả da lẫn thịt và xương ăn sạch.
Vinh Cẩm Thiêm híp mắt, bế Ninh Tú Phân lên đi về phía sườn núi.
Thân thể của cô gái trong lòng vừa mềm mại, tinh tế lại yểu điệu nhẹ nhàng, anh tùy tiện bế một cái là khiêng lên được.
Mặt anh vô cảm nghĩ thầm...
Cô đặc vụ nhỏ này chẳng chuyên nghiệp chút nào, từ lúc phát hiện cô theo dõi anh đến khi cô bị đàn lợn rừng đuổi giết, anh đã ngồi trên một cái cây mà nhìn.
Vốn tưởng rằng vào khoảnh khắc sống còn có thể ép cô thể hiện bản lĩnh thật của mình, hoặc là xem thử bên người cô có giấu súng không.
Nào ngờ cô bị rượt đến quỷ khóc sói gào, ngoại trừ thân thủ nhanh nhẹn, phản ứng nhạy bén một chút, nhảy lên cái cây cao ba thước như một con thỏ ra.
Thì không phát hiện điểm nào khác thường trên người cô.
Cũng không biết mấy kẻ địch đối đầu càng ngày càng biểu hiện kém cỏi hay chỉ có cô đặc vụ này bị thôi nữa. ...
Ninh Tú Phân bị mùi thịt nướng đánh thức.
Cô thở một hơi ngồi dậy, mơ màng lẩm bẩm: "Thịt... Nhà ai đang nướng thịt..."
Cô mở mắt ra, thấy một miếng sườn lợn và cả giò lợn to được nướng trên đống lửa, tản ra mùi than cháy.
Còn có cả mùi thì là và than cháy, thoáng chốc cô cảm thấy bụng mình không biết cố gắng kêu lên.
"Dậy rồi?" Một giọng nam lạnh lẽo bỗng vang lên.
Lúc này Ninh Tú Phân mới thấy rõ ngoài thịt lợn thơm ngào ngạt ra thì bên cạnh đống lửa còn có một bóng người cao to đang ngồi yên tĩnh.
Cô tỉnh táo lại ngay, hồi nãy mình vừa té xỉu?!
"Ăn chút gì đi, cô có chút tuột huyết áp." Vinh Cẩm Thiêm chợt đưa một xiên thịt nướng xong đến.
Anh mặc một chiếc áo ba trắng mỏng, đôi chân dài được bao bọc trong quần quân đội màu xanh sẫm rộng thùng thình, trông càng eo hẹp vai rộng.
Toàn thân như một gốc cây bạch dương lạnh lùng rắn rỏi.
Nhưng cô biết anh là một thanh đao, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào cô, hơn nữa làm cô nhớ đến họng súng đen ngòm.
Ninh Tú Phân rũ mắt tránh đi ánh mắt anh, cầm lấy thịt nướng anh đưa tới, hắng giọng: "Cảm ơn, tôi bị huyết áp thấp với tuột huyết áp một tí."
Chẳng qua vừa cúi đầu, cô thấy chiếc áo khoác màu xanh quân đội bị giặt đến bạc màu trên người mình, trên áo khoác còn loang lổ vết máu.