Để nó chứng kiến một cách chân thực cuộc sống vui vẻ mỗi ngày của cô!...
Bước đầu tiên của cuộc sống độc lập, ra ngoài, dạo phố, làm quen với môi trường xung quanh.
Thị trấn Thanh Nguyệt không lớn, thậm chí có thể nói là rất nhỏ.
Tổng cộng chỉ có một con phố, chưa đến bốn mươi cửa hàng.
Nói là cửa hàng, thật ra cũng chỉ là những ngôi nhà được xây ở hai bên đường, đều có cửa sổ sát đất và cửa kính sáng sủa.
Nhưng trên thực tế những cửa hàng treo biển kinh doanh chỉ có vài nhà.
Dung dịch dinh dưỡng Nhiều Vị!
Cửa hàng thời trang Yêu Cái Đẹp!
Trạm Năng lượng Chất Lượng Tốt!
Tiệm Sửa Chữa Nhanh Chuẩn Gọn!
Trạm Thu Hồi Vật Tư Siêu Hời!
Và quan trọng nhất, Sở Công an Thanh Nguyệt!
Phải nói rằng tên của những cửa hàng này thật sự rất hợp nhau.
Chẳng trách lại nói cư dân ở đây đoàn kết, chỉ từ tên cửa hàng là có thể thấy, thật sự rất đoàn kết rồi.
Vì vậy khi Vân Thủy Nguyệt bước ra từ Thanh Nguyệt Tiểu Trúc, cô lập tức thu hút sự chú ý của cả con phố!
Trên đường, những đứa trẻ đang đuổi bắt nhau lập tức dừng bước, đôi mắt to tròn không chớp nhìn chằm chằm vào cô.
Thím nhà đối diện và bà cụ nhà bên cạnh thì vừa lén lút nhìn trộm cô, vừa ra hiệu bằng mắt với nhau.
Ngay cả đôi nam nữ trẻ tuổi ở không xa dường như đang định đi thăm nhà hàng xóm cũng lặng lẽ dừng bước...
Vân Thủy Nguyệt không hiểu tại sao, nhưng cũng hoàn toàn không hề rụt rè.
"Chào mọi người, tôi là Vân Thủy Nguyệt, vừa chuyển đến từ Đế Tinh. Sau này mong được mọi người quan tâm giúp đỡ nhiều hơn!"
Cư dân trên phố dường như có chút sững sờ, giống như hoàn toàn không ngờ cư dân mới lại nhiệt tình như vậy...
Người lớn biểu hiện còn đỡ, còn mấy đứa trẻ thì đứa nào đứa nấy đều đỏ bừng mặt, đôi tai thỏ mềm mại thoắt cái đã chui ra từ trên đỉnh đầu.
Trong lòng Vân Thủy Nguyệt lập tức hiểu ra.
Tộc thỏ tai cụp, là một trong những tộc thú nhân nổi tiếng nhút nhát, hiền lành, yếu đuối và lương thiện trong giới thú nhân liên sao, càng hiếm khi giao du với các tộc khác.
Đối mặt với sự im lặng của đám thỏ, Vân Thủy Nguyệt cũng không biết nên nói gì thêm.
Cô thật sự muốn tiến lên sờ tai thỏ của mấy đứa nhỏ, nhưng...
Thôi vậy, đừng làm bọn trẻ sợ thêm nữa.
"Chào cô..."
Cuối cùng, vẫn là bà La ở nhà bên cạnh Vân Thủy Nguyệt, lấy hết can đảm, đáp lại cô.
"Chào, chào mừng cô đến với, thị trấn Thanh Nguyệt..."