Chương 17: Hệ thống đại ca, ngài đúng là "thuần" quá rồi đấy!
Ta Tu Tiên Hợp Pháp, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?
Nhất Bối Tử Tiểu Thuyết Gia09-03-2026 17:56:56
"Báo đáp... sao?"
Trần Nặc Y nhìn thiếu niên trước mặt, nhận thấy trong giọng nói của cậu dường như thấp thoáng vài phần ẩn ý mờ ám. Đôi mắt đẹp của cô nàng khẽ chớp, đột nhiên nhớ tới cuộc gặp gỡ đầy "hiểu lầm" với Tô Nguyên ngày hôm qua.
Nhân chi thường tình... Không đúng không đúng, lúc đó Tô Nguyên đã giải thích rõ ràng rồi, cậu ấy không có ý đó.
Không được đoán mò, phải giữ cái đầu lạnh!
"Cậu muốn tiền à?" Trần Nặc Y thận trọng hỏi.
Tô Nguyên lập tức trưng ra cái biểu cảm như meme chú chó Husky chỉ tay vào người:
"Đại tỷ ơi, rốt cuộc trong mắt cậu tôi là cái hình tượng gì thế hả? Điển hình của kẻ cuồng tiền à? Tôi đối nhân xử thế hào phóng lắm nhé, biết chưa!"
Trần Nặc Y ngượng ngùng thu hồi ánh mắt, lại một lần nữa rơi vào trầm tư.
Sau một hồi lâu, đôi mắt đẹp của thiếu nữ bỗng lóe lên một tia sáng tinh anh. Cô nàng ưỡn ngực, tràn đầy tự tin tuyên bố:
"Tớ nghĩ ra rồi! Trong lúc cậu dạy tớ cách kiếm tiền, tớ có thể dạy kèm cho cậu! Tô Nguyên, chắc cậu cũng có ước mơ thi đỗ vào mười đại học viện tiên đạo hàng đầu chứ?"
Mắt Tô Nguyên cũng sáng rực lên. Được đại thần đứng đầu khối dạy kèm? Thế thì thành tích chẳng phải sẽ bay cao như diều gặp gió sao?
"Thật không nghĩa mẫu?" Tô Nguyên kích động hỏi.
Hiện tại đã tiến vào lĩnh vực chuyên môn của Trần Nặc Y, thế trận giữa hai bên lập tức đảo chiều!
Trần Nặc Y khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng thường ngày của một lớp trưởng lớp 1, từ tốn nói:
"Dĩ nhiên là thật. Linh văn, Kiến thức chung, Tu vi, Thể dục, Võ đạo cho đến Đạo tâm, bất kỳ môn nào thành tích của tớ cũng nằm trong top 3 toàn trường, thậm chí là đứng nhất."
"Còn với một học sinh có thành tích chỉ lẹt đẹt tầm 550 điểm như cậu, chỉ cần tớ chỉ bảo vài chiêu, điểm số chắc chắn sẽ tăng vọt."
Tô Nguyên: "..."
Vâng, tôi là học sinh kém, tôi xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng đến chỉ số trung bình của lớp.
Dường như nhận ra lời nói của mình hơi "sát thương", Trần Nặc Y vội vàng ho nhẹ một tiếng, chữa cháy:
"Tô Nguyên, tớ chỉ đang nói sự thật thôi, không có ý gì khác đâu, cậu đừng để bụng nhé."
Nhìn thấy mặt Tô Nguyên đen như đít nồi, thiếu nữ bỗng thấy hơi rén. Cũng may Tô Nguyên thừa biết Trần Nặc Y thuộc kiểu người "thẳng như ruột ngựa", không biết cách ăn nói nên cũng chẳng chấp nhặt, cậu xua tay bảo:
"Vậy cứ quyết định thế đi. Sau khi tan học, cậu đi theo tớ học cách giao hàng."
"Ừm ừm!" Trần Nặc Y gật đầu lia lịa, trong mắt tràn đầy khát vọng đối với... kim tiền.
Đúng lúc này, tiếng chuông du dương từ phía tòa nhà dạy học vang lên, báo hiệu sắp đến giờ vào lớp. Hai người không nói thêm gì nữa, nhanh chóng hướng về phía lớp học.
Trước khi đi, Tô Nguyên còn cẩn thận đóng gói đống đồ thừa đã bị mình "ép khô" linh khí, gửi tạm ở một góc căng tin. Tuy tinh hoa bên trong đã hóa thành viên Lam Dược chui tọt vào bụng cậu, nhưng cũng không thể vứt đống phế phẩm này bừa bãi được. Đợi tan học tìm cái bãi rác nào xa xa mà phi tang, tránh để người khác hoài nghi.
Dù cách sử dụng Ma Công Linh Mẫn của mình có hơi "trừu tượng", nhưng Tô Nguyên vẫn cảm nhận được đây là một môn tà pháp thứ thiệt. Nếu bị đám nhân sĩ chính đạo phát hiện, không chừng cậu sẽ bị tóm cổ đi bóc lịch ngay lập tức.
Tiết đầu tiên buổi chiều là môn Thể dục, hai người không quay lại phòng học mà tập hợp ngay tại sân vận động dưới chân tòa nhà dạy học. Các bạn học lớp 12A2 đã bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ dưới sự dẫn dắt của thầy Gia Cát Thiết. Tô Nguyên và Trần Nặc Y vừa vặn chạy tới kịp lúc.
"Tiết này tất cả chạy cự ly dài quanh sân vận động cho tôi! Đứa nào dám tụt lại phía sau thì chuẩn bị tinh thần tăng ca luyện thêm đi!"
Gia Cát Thiết ra lệnh một tiếng. Mặc kệ tiếng kêu rên thảm thiết của cả lớp, tất cả đều phải quy quy củ củ bước lên đường chạy.
Toàn lớp đều là tu sĩ, bình thường chạy bộ — dù là duy trì tốc độ 100m/3 giây trong suốt hai ba tiếng đồng hồ — cũng chẳng phải việc gì quá khó khăn. Bởi vậy, để đạt được hiệu quả rèn luyện, sân chạy của trường Thái Hoa đã được thiết lập trận pháp trọng lực. Học sinh khối 12 phải đối mặt với tiêu chuẩn trọng lực gấp mười lần bình thường!
Dưới áp lực kinh người đó, ngay cả đám tu sĩ như Tô Nguyên cũng cảm thấy bước đi nặng nề như đeo chì, tốc độ tối đa cũng chỉ duy trì được ở mức 100m/10 giây.
Thế nhưng, cảm nhận áp lực nặng như núi đè trên lưng, Tô Nguyên lại không hề thấy khó khăn như mọi khi. Ngược lại, cậu cảm thấy tinh thần mình đang cực kỳ hưng phấn. Đống đồ ăn vừa tống vào bụng đang bị tiêu hóa với tốc độ kinh hoàng, chuyển hóa thành chất dinh dưỡng để nuôi dưỡng cơ bắp đang gào thét.
"Cái trọng lực gấp mười lần này... sao mình lại thấy phê phê thế nhỉ?"
Tô Nguyên thầm lầm bầm trong lòng. Trong bảng tác dụng phụ của viên Lam Dược đâu có ghi cái khoản này đâu ta?
Dù cảm thấy trạng thái của mình có chút bất ổn, nhưng Tô Nguyên vẫn không tự chủ được mà tăng tốc. Cơ thể cậu đang chủ động truy tìm giới hạn của chính mình! Dần dần, sải chân của Tô Nguyên ngày càng rộng, tần suất bước chân cũng ngày càng nhanh!
"Tô Nguyên, sao tự nhiên cậu lại tăng tốc thế? Cẩn thận hụt hơi đấy!" Một cậu bạn thường ngày vẫn hay chạy tà tà cùng đội ngũ với Tô Nguyên kinh ngạc nhắc nhở.
Tô Nguyên không đáp, trái lại còn nhấn thêm một nhịp ga. Tốc độ mỗi khi tăng thêm một phần, từ cơ bắp đến nội tạng đều phải gánh chịu áp lực gấp bội. Nhưng đồng thời, từng thớ thịt, từng tế bào đều đang được cường hóa mỗi giây mỗi phút, một nguồn sức mạnh bùng nổ không ngừng tuôn trào.
"Chạy hăng thế, tiểu tử mày hack game à?"
Bất tri bất giác, Tô Nguyên đã chạy lên ngang hàng với Sở Lam Hi. Vị khốc ca này đang thong dong chạy ở tốp đầu, thấy Tô Nguyên vọt lên thì cười ha hả chào hỏi một tiếng.
"Tô Nguyên tao có được ngày hôm nay, tất cả đều dựa vào thiên phú và sự nỗ lực!"
Tô Nguyên phun ra một câu xanh rờn rồi tiếp tục lao về phía trước. Sự hưng phấn tột độ cộng với hiệu quả chuyên chú của Phạm Tịnh Ma Tâm khiến cậu hoàn toàn không chú ý tới việc đỉnh đầu mình đang bốc hơi nghi ngút, làn da toàn thân đỏ rực như tôm luộc.
Điều này chứng tỏ một bộ phận cơ bắp của cậu đã bị tổn thương, bị xé rách, chỉ có điều trong lúc xé rách, chúng cũng đang được phục hồi với tốc độ thần sầu.
Trong chớp mắt, phía trước Tô Nguyên chỉ còn lại hai người: một là Trần Nặc Y đang dẫn đầu cách một đoạn khá xa, người còn lại là cô nàng "hot girl" da nâu Ngô Tinh Kỳ đang ở ngay phía trước cậu hai bước chân.
"Ái chà, đại diện Tô mà cũng đòi sánh vai với tôi cơ à? Định đuổi theo tôi đấy hả? Ai da, không ngờ mị lực của mình lại lớn đến thế cơ đấy." Cô nàng hot girl đang buộc áo khoác ngang hông quay đầu lại, kinh ngạc trêu chọc.
Tô Nguyên: "..."
Đúng là cái đồ ảo tưởng sức mạnh,"hãm" hết chỗ nói. Thấy ánh mắt khinh bỉ của Tô Nguyên, Ngô Tinh Kỳ cũng không giận, cô nàng chống nạnh cười nói:
"Dù sao tôi cũng là kiện tướng vận động của lớp mình, nếu để một thư sinh trói gà không chặt như đại diện Tô đuổi kịp thì mất mặt lắm. Thế nên tôi phải tăng tốc đây nha!"
"Đại diện Tô mà đuổi kịp tôi, tối nay tôi sẽ cùng cậu... hắc hắc hắc!"
Dứt lời, đôi chân màu lúa mạch thẳng tắp và săn chắc dưới lớp váy ngắn của Ngô Tinh Kỳ bùng phát một lực lượng khó tin, tốc độ của cô nàng nháy mắt tăng vọt.
Đù! Có thể đừng nói mấy câu nguy hiểm như thế được không hả? Cái nết của cậu làm cho trận thi chạy bình thường này trở nên cực kỳ "không trong sáng" rồi đấy biết không!
Tô Nguyên bất lực chửi thầm trong lòng. Nhưng đã đến nước này, cậu làm sao có thể giảm tốc độ được? Hơn nữa, cậu cảm thấy mình vẫn chưa chạm tới giới hạn của cơ thể, vẫn còn có thể nhanh hơn nữa!
Oành! Oành! Oành! ——
Kèm theo những tiếng nổ đanh gọn như bong bóng khí bị ép vỡ, toàn bộ cơ bắp trên người Tô Nguyên giãn ra đến một trạng thái gần như hoàn mỹ. Tốc độ của cậu đột ngột tăng mạnh, bám sát nút ngay sau lưng Ngô Tinh Kỳ.