Lúc này, một chiếc Ferrari 488 màu đỏ đột nhiên dừng lại ở cổng trường.
"Wow, siêu xe Ferrari kìa, con này hơn bốn triệu tệ đấy!"
"Trên xe hình như là một soái ca, dáng vẻ lái Ferrari một tay của anh ta trông ngầu vãi!"
Khi chiếc Ferrari dừng lại, một chàng thanh niên cao 1m82, khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi bước ra, đi thẳng đến trước mặt Triệu Ngọc Kỳ.
"Ngọc Kỳ, em đi đâu thế, để anh đưa em đi một đoạn nhé?"
"Không được đâu anh Trịnh, hôm nay em có hẹn rồi!" Triệu Ngọc Kỳ lắc đầu từ chối.
"Hẹn ai thế, gọi đi cùng luôn đi, vừa hay anh biết một nhà hàng này ngon lắm!"
"Vẫn là không tiện lắm ạ!"
Triệu Ngọc Kỳ cũng không hề lay động chỉ vì đối phương lái xe sang.
Siêu xe bốn triệu tệ thôi mà, Trần Viễn tùy tiện tặng quà một lần cũng đủ mua hai chiếc Ferrari 488 rồi.
Sắc mặt Trịnh Bân có chút khó coi.
Hắn không ngờ Triệu Ngọc Kỳ lại khó cưa đến vậy.
Kể từ lần gặp Triệu Ngọc Kỳ trong một bữa tiệc sinh nhật, Trịnh Bân đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Hắn thề sẽ tán đổ bằng được cô gái này!
Thậm chí còn cá cược với đám bạn bè rằng sẽ cưa đổ cô nàng trong vòng nửa tháng!
Vậy mà bây giờ đã hơn một tuần trôi qua, vẫn không có chút tiến triển nào.
Lần này lái cả xe sang đến đây, không ngờ vẫn bị từ chối, đây là chuyện hắn chưa từng gặp phải.
Nhưng đúng lúc này, một nam sinh thanh tú đi xe đạp chậm rãi đi đến trước mặt hai người.
"Bạn học Ngọc Kỳ, ngại quá. Tớ đến đúng giờ mà không ngờ cậu lại đến sớm thế!" Trần Viễn có chút áy náy nói.
Hắn liếc nhìn thời gian trên điện thoại.
Vừa vặn sáu giờ rưỡi.
Không hơn một phút, cũng không thiếu một giây.
Trước đây khi Trần Viễn hẹn Lâm Thư Đồng đi chơi, đối phương ít nhất phải đến muộn nửa tiếng.
Mà bản thân hắn thì thường đến sớm nửa tiếng.
Thế nên mỗi lần hẹn hò, hắn phải chờ ít nhất cả tiếng đồng hồ.
Sau nhiều lần chờ đợi trong vô vọng, Trần Viễn cũng rút kinh nghiệm rồi!
Hắn mỗi lần đều sẽ hẹn đối phương đến sớm, sau đó mới đến đúng giờ.
Như vậy sẽ bớt đi rất nhiều thời gian chờ đợi nhàm chán.
Bởi vì hôm nay là lần đầu tiên đi ăn cơm với Triệu Ngọc Kỳ, nên hắn không chơi mấy trò tiểu xảo này, mà đến đúng sáu giờ rưỡi, không hơn một phút, cũng không thiếu một giây.
Chủ yếu là hắn không ngờ Triệu Ngọc Kỳ, một cô gái, đường đường là hoa khôi của trường, lại đến điểm hẹn sớm hơn cả chục phút!
Còn gã lái Ferrari này, hình như định đào góc tường của hắn thì phải?
"Anh Trịnh, bọn em đi trước nhé!" Triệu Ngọc Kỳ vô cùng lễ phép nói.
Sau đó, trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, cô ngồi lên yên sau xe đạp của Trần Viễn.
"Trời đất ơi! Triệu Ngọc Kỳ tình nguyện ngồi xe đạp chứ không thèm ngồi Ferrari, tớ hình như lại bắt đầu tin vào tình yêu rồi!" một nam sinh đeo kính gọng đen kinh ngạc nói.
"Tình yêu! Tình yêu! Không hổ là hoa khôi của trường ta, phẩm chất thanh cao này đúng là khác hẳn mấy cô nàng đào mỏ!"
"Chị Ngọc Kỳ, từ hôm nay xin làm fan của chị!"
"Vãi, thằng chở chị Ngọc Kỳ không phải là liếm cẩu Trần Viễn sao? Này..."
Nhìn Trần Viễn đạp xe chở Triệu Ngọc Kỳ đi xa, sắc mặt Trịnh Bân tái mét.
Nếu thua một công tử nhà giàu cùng đẳng cấp, hắn cũng đành chấp nhận.
Vậy mà lại thua một thằng hèn mọn đi xe đạp, chuyện quái quỷ gì thế này?
Còn bị nó cho ăn một quả bơ siêu to khổng lồ!
"Hừ! Một thằng hèn mọn mà cũng đòi với tới hàng hiệu, mày sợ là chưa biết mùi đời rồi!"
Trịnh Bân hừ lạnh một tiếng, mặt mày âm u lái xe rời đi.
Triệu Ngọc Kỳ, hắn sẽ không bỏ cuộc.
Hắn sẽ cho tên sinh viên nghèo kia biết thế nào mới là hiện thực.
"Bạn học Ngọc Kỳ, chúng ta đi đâu ăn cơm đây? Hôm nay là cậu mời đấy nhé!"
Trên xe đạp, Trần Viễn cười hỏi.
Vừa nghĩ đến cảnh Triệu Ngọc Kỳ, dưới con mắt của bao người, leo lên xe đạp của hắn chứ không phải siêu xe Ferrari, hắn liền cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt.
Cảm giác hôm nay nắng cũng đẹp hơn hẳn.
Ai nói con gái đều tình nguyện ngồi khóc trên xe BMW chứ không muốn ngồi cười trên xe đạp?
Triệu Ngọc Kỳ không phải đang ngồi trên xe đạp của hắn đây sao?
Người ta còn là hoa khôi của trường đấy!
"Gần trường có quán tôm hùm Nhất Chuyến đúng không? Mùi vị cũng được lắm, chúng ta đi ăn tôm hùm đất đi!" Triệu Ngọc Kỳ đề nghị.
"Được thôi!"
Đến quán tôm hùm, không gian bên trong quả thật không tệ.
Giá cả cũng không đắt.
Ăn một bữa ở đây, về cơ bản cũng chỉ tốn khoảng ba đến năm trăm tệ.
Nếu đi ba, bốn người, chia ra mỗi người chưa đến một trăm tệ.
Sinh viên bình thường cũng có thể ăn được!
Vì vậy quán rất đông khách.
Triệu Ngọc Kỳ dường như đặc biệt thích ăn tôm hùm đất, hơn nữa còn gọi vị cay nhất.
Ấn tượng về cô gái này trong lòng Trần Viễn dần dần trở nên chân thực hơn.
Hóa ra nữ thần cũng thích ăn cay!
Hóa ra tiên nữ cũng phải đi vệ sinh!
Ngay lúc hai người đang vừa nói vừa cười bóc tôm, một đôi trai xinh gái đẹp lại bước vào quán.
Chàng trai mặc một cây hàng hiệu Versace, cô gái cũng trẻ trung xinh đẹp, chỉ có điều so với Triệu Ngọc Kỳ, bất kể là khí chất, vóc dáng hay nhan sắc, đều kém hơn một bậc.
"Lâm Thư Đồng?"
Trần Viễn thật sự cảm thấy có chút xui xẻo.
Sao đi đâu cũng gặp phải đôi cẩu nam nữ này vậy.
Lần trước ở cửa hàng Gucci, lần này ở quán tôm hùm Nhất Chuyến, đúng là âm hồn không tan.
Lâm Thư Đồng nhìn thấy Trần Viễn cũng sững người.
Mà khi cô ta nhìn thấy người ngồi cùng bàn với Trần Viễn là Triệu Ngọc Kỳ, cả người đều có chút ngớ ra!
Trần Viễn sao có thể hẹn được Triệu Ngọc Kỳ?
Không thể nào!
Chuyện này hoàn toàn vô lý!
Mấy ngày nay, ấn tượng của Lâm Thư Đồng về Trần Viễn tuy đã thay đổi, nhưng hình tượng liếm cẩu của hắn vẫn in sâu vào đầu cô ta.
Vậy mà ai có thể ngờ được, tên liếm cẩu này lại có thể hẹn được cả mỹ nữ số một khoa Văn, hoa khôi thứ hai của Hồ Đại?
Hắn ưu tú đến thế sao?
Tại sao đầu tiên là Từ Nhạc Nhạc tặng hắn tranh phác thảo, bây giờ Triệu Ngọc Kỳ cũng đi ăn tôm hùm đất riêng với hắn?
"Lẽ nào trước đây mình thật sự nhìn lầm, không phát hiện ra phẩm chất ưu tú đặc biệt nào trên người Trần Viễn?"
Lâm Thư Đồng bắt đầu có chút hoài nghi bản thân!
Đừng nói là cô ta, Hoàng Tuấn Khải cũng có chút hoài nghi nhân sinh.
Triệu Ngọc Kỳ chính là cực phẩm mà ngay cả gã cũng không tán đổ.
Tên liếm cẩu Trần Viễn này sao có thể làm được?
Lại có thể cùng hoa khôi của trường ăn tôm hùm đất?
"Anh Tuấn Khải, hay là chúng ta đổi quán khác đi!" Lâm Thư Đồng kéo tay áo Hoàng Tuấn Khải, có chút khó chịu nói.
"Không cần đổi, quán này rất tốt, kia chẳng phải có người quen sao!"
Hoàng Tuấn Khải nói rồi đi thẳng đến chiếc bàn trống bên cạnh Trần Viễn.
Hắn vòng tay qua eo Lâm Thư Đồng, tay không ngừng vuốt ve như thể đang khoe khoang.
Nhưng ánh mắt của gã lại luôn dán chặt vào người Triệu Ngọc Kỳ.
Đúng là ăn trong bát, nhìn trong nồi.
"Hoàng Tuấn Khải, thằng tra nam kia, mày đang làm gì đấy?"
Đột nhiên, ở một bàn trong góc có bốn cô gái, một người trông vô cùng mập mạp, đô con đứng dậy gầm lên.
"Tiểu Thanh, sao cô lại ở đây!" Hoàng Tuấn Khải ấp úng, mặt trắng bệch.
"Câu này phải là tao hỏi mày mới đúng chứ? Nói, con tiện nhân bên cạnh mày là ai?"
"Còn mày nữa, con tiểu tam đê tiện, mày không biết nó đã có bạn gái à!"
"Hoàng Tuấn Khải, mày không phải là người! Lẽ nào tao đối xử với mày không tốt sao? Tao mua quần áo, mua giày, mua đồng hồ cho mày, đến xe cũng cho mày mượn, vậy mà mày lại dám cắm sừng tao đi tìm tiểu tam? Mày là đồ súc sinh không bằng cầm thú!"
Cô gái mập mạp tức giận đạp cho Hoàng Tuấn Khải một cước.
Rồi trở tay tát cho Lâm Thư Đồng một cái.
"Bốp!"
Lâm Thư Đồng bị đánh choáng váng.