Chương 14: Mỗi người đều có mục đích riêng

Khắc Mệnh Tu Luyện, Mỗi Phút Tăng Thêm 1 Thọ Nguyên

Tam khai đại thần 26-02-2026 22:48:43

"Hai vị, hẹn gặp lại vào ngày mai nhé." Diệp Hạo chắp tay chào tạm biệt. "Ngày mai gặp!" Sơn Lang và Mã Đông Tích cũng hớn hở đáp lại, ánh mắt không giấu nổi vẻ phấn khích. Ban đầu, Diệp Hạo chẳng buồn để mắt đến hai gã này. Nhưng khi nghe nhắc đến Huyết Thỏ, hắn thực sự động tâm. Loại yêu thú này có giá tới 1. 000 tệ một cân, mà một con Huyết Thỏ trưởng thành ít nhất cũng nặng 20kg. Tính ra, săn được một con là bỏ túi ngay 20. 000 tệ, kiếm tiền kiểu này nhanh hơn đi làm thuê nhiều. "Có điều, nếu ngày mai không thấy bóng dáng con Huyết Thỏ nào, thì tao sẽ coi hai đứa mày là Huyết Thỏ để săn luôn đấy." Diệp Hạo quay đầu liếc nhìn bóng lưng hai gã kia, trong lòng cười lạnh. Sơn Lang đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, gã rùng mình một cái, ngơ ngác nhìn quanh mà chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra... Diệp Hạo tìm một khoảng trống, lấy lều bạt từ trong nhẫn không gian ra lắp đặt rồi chui vào bên trong. Hiện tại, Trường Quyền và Cuồng Đao Tam Thức đều đã được hắn cường hóa lên tới cảnh giới Viên mãn. Nếu tiếp tục cường hóa, chúng sẽ thăng cấp thành võ học Nhị phẩm. Tuy nhiên, võ học Nhị phẩm tiêu hao khí huyết cực lớn, với chỉ số hiện tại của Diệp Hạo thì căn bản không thi triển được mấy lần. Vì vậy, võ học Nhất phẩm vẫn là lựa chọn tối ưu nhất lúc này. Trái tim và Cơ sở hô hấp pháp vẫn đang miệt mài hoạt động, không ngừng gia tăng khí huyết cho hắn. Trong khi chưa giải quyết được vấn đề bổ sung năng lượng, hắn không có ý định cường hóa hai thứ này thêm nữa. Nhờ vậy, thọ nguyên tích lũy của Diệp Hạo đã chính thức vượt qua con số bốn chữ số. Thọ nguyên: 1120 năm. Chỉ số khí huyết cũng nhận được sự tăng trưởng kinh người. Khí huyết: 141 điểm. Ngay cả chính hắn cũng không biết giới hạn khí huyết của mình nằm ở đâu. "Cường hóa đại não." Nhìn lượng thọ nguyên dư dả, Diệp Hạo nảy ra ý định "vung tay quá trán" một chút. Suy nghĩ một lát, hắn quyết định chọn bộ phận quan trọng nhất: bộ não. 【Khắc Mệnh thành công! Tiêu hao 1000 năm thọ nguyên, đại não của bạn đã tiến hóa, nhận được thần thông: Thế giới chi chủng. 】 "Lần đầu mà đã ngốn tới 1000 năm thọ nguyên sao?" Đây là lần tiêu tốn thọ nguyên khủng khiếp nhất từ trước đến nay của Diệp Hạo. "Thế giới chi chủng?" Diệp Hạo nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận sâu trong tâm trí. Rất nhanh, hắn phát hiện ra một hạt giống nhỏ xíu như hạt vừng đang tỏa ra những luồng hào quang yếu ớt. Xem ra, dù đã đốt sạch 1000 năm thọ nguyên thì cũng chỉ mới khởi động được hạt giống này đến mức độ sơ khai nhất. "Không hổ là thứ mang danh 'Thế giới', cái giá phải trả đúng là chát thật." Diệp Hạo tặc lưỡi. Chẳng cần nói cũng biết, việc cường hóa đại não chắc chắn sẽ là một "hố không đáy" ngốn thọ nguyên của hắn sau này, nhưng hắn không thể không đầu tư. Dù sao đây cũng là Thế giới chi chủng, nếu cường hóa đến một mức độ nhất định, biết đâu hắn sẽ sở hữu cả một thế giới riêng. Khi đó, hắn chính là Chủ nhân thế giới. Mấy cái danh hiệu Đại tông sư hay Thiên nhân so với Chủ nhân thế giới thì chẳng khác nào đom đóm so với ánh trăng. Nhìn lại số thọ nguyên chỉ còn hơn trăm năm, Diệp Hạo tự nhủ thôi thì đi ngủ sớm cho lành. Sáng hôm sau. "Diệp Hạo, em chắc chắn không đi cùng bọn anh chứ?" Ngô Mãnh cau mày, nhìn Diệp Hạo với vẻ lo lắng. "Anh Ngô, em tự lo được mà. Yên tâm đi, em chỉ quanh quẩn ở vùng ngoài thôi, không vào sâu đâu." Diệp Hạo cười đáp. "Được rồi, vậy em nhớ phải cẩn thận đấy." Ngô Mãnh thở dài, gật đầu. Đối phương đã kiên quyết như vậy, gã cũng không tiện nói thêm. Dù sao hai người cũng mới quen, nhắc nhở đến mức này đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi. "Vâng ạ." Diệp Hạo gật đầu chào. "Thằng nhóc đó tới rồi kìa." Thấy Diệp Hạo thực sự tách khỏi đội của Ngô Mãnh, Mã Đông Tích mừng rỡ khôn xiết, trong đầu đã bắt đầu vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp sắp tới. "Đúng là loại lính mới miệng còn hôi sữa, dễ lừa thật." Sơn Lang cũng đắc ý cười thầm. "Hai vị đại ca, chúng ta xuất phát chứ?" Diệp Hạo nhìn hai người, mỉm cười hỏi. "Đi thôi!" Sơn Lang và Mã Đông Tích liếc nhau một cái đầy ẩn ý rồi dẫn đường. "Con Huyết Thỏ đó, hai anh định bắt thế nào?" Vừa đi về phía bìa rừng, Diệp Hạo vừa tò mò dò hỏi. Theo Vạn Thú Bách Khoa Toàn Thư, Huyết Thỏ tuy chỉ là yêu thú Nhất phẩm cấp thấp nhất, nhưng sức mạnh cũng tương đương với võ giả 100 điểm khí huyết. Chỉ dựa vào hai gã này, đi săn Huyết Thỏ chẳng khác nào đi nộp mạng. Về chuyện Huyết Thỏ, Mã Đông Tích không hề nói dối, gã thực sự biết vị trí của một con. Gã nhìn quanh quất, thấy không có ai chú ý mới hạ thấp giọng ra vẻ bí mật: "Tôi phát hiện một con Huyết Thỏ đang trong kỳ sinh nở, thực lực giảm xuống chắc chỉ còn chưa tới năm phần so với bình thường. Cái khó nhất bây giờ là phải dẫn dụ con Huyết Thỏ đực cực mạnh đi chỗ khác. Lúc đó, chúng ta có thể dễ dàng hốt gọn con cái. Chưa kể, đám thỏ con mang về nuôi hoặc bán cũng kiếm được bộn tiền." "Nếu vậy thì ai sẽ là người đi dụ con thỏ đực?" Diệp Hạo nhìn hai người, muốn xem bọn chúng định diễn trò gì tiếp theo. "Tiểu huynh đệ, cứ để tôi lo!" Sơn Lang chủ động xung phong, ánh mắt lóe lên một tia gian xảo khó nhận ra. "Được, vậy trông cậy cả vào anh đấy." Diệp Hạo cười hùa theo. Ba kẻ, mỗi người một toan tính riêng, cùng tiến sâu vào khu rừng rậm rạp. Những tán cây cổ thụ che khuất bầu trời, chỉ để lại vài đốm nắng le lói xuyên qua kẽ lá. Không khí trong rừng cực kỳ ẩm ướt và ngột ngạt, mang lại cảm giác rất khó chịu. "Diệp huynh đệ, trong rừng này nhiều độc trùng lắm. Cậu cứ làm theo tôi, vận chuyển khí huyết ra ngoài da để tạo lớp màng bảo vệ, lũ muỗi mòng sẽ không dám lại gần đâu." Sơn Lang "tốt bụng" nhắc nhở, sau đó gã làm mẫu luôn. Gã vận khí huyết trong người, khiến chúng tràn ra bề mặt da, hình thành một lớp màng mỏng tang, nếu không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện được. "Khí huyết của em... hình như không đủ để làm vậy." Diệp Hạo cũng thử vận khí, nhưng dù cố gắng thế nào, khí huyết của hắn vẫn không thể ngưng tụ ra ngoài bề mặt da. Cuối cùng, hắn ủ rũ thở dài một tiếng. "Không sao, không sao đâu. Chắc là do khí huyết của cậu còn thấp, sau này mạnh lên là làm được ngay ấy mà." Sơn Lang cười an ủi, nhưng trong lòng thì khinh bỉ ra mặt. "Đến rồi!" Đi được khoảng nửa giờ, Mã Đông Tích đột nhiên dừng lại, chỉ tay về phía một hốc cây cách đó không xa, giọng run lên vì hưng phấn. Đó là một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây to đến mức phải vài chục người ôm mới xuể. Dưới gốc cây có một cái hốc rất lớn. "Con thỏ đực ở trong đó à?" Diệp Hạo tò mò. "Thử là biết ngay thôi." Sơn Lang cười nói, sau đó gã nhún người một cái, lao thẳng về phía hốc cây với tốc độ cực nhanh. Uỳnh! Nhưng ngay giây tiếp theo, Sơn Lang vốn đang hừng hực khí thế đã bị một lực lượng cực mạnh đánh văng ra ngoài, đập sầm vào một thân cây gần đó. Gã hộc ra một ngụm máu tươi, mắt trợn ngược rồi lịm đi, bất tỉnh nhân sự. "Cái này..." Diệp Hạo quay sang nhìn Mã Đông Tích, vẻ mặt đầy hoang mang. Hai gã này đang diễn cái trò mèo gì thế? Chẳng phải bảo là đi dụ thỏ sao? Sao chưa thấy thỏ đâu mà đã lăn đùng ra chết ngất thế kia?