An Bất Lãng không chần chừ nữa, lập tức vận chuyển tâm pháp, bắt đầu hấp thu năng lượng của linh thạch.
Mỗi viên linh thạch là một khối tinh thể hình hộp chữ nhật, cao một thốn, dài ba tấc, vừa vặn nằm trong lòng bàn tay. Bên trong nó là linh khí đã được hóa lỏng.
Viên linh thạch trong lòng bàn tay An Bất Lãng bộc phát ra lục quang rực rỡ, linh lực tinh thuần theo đó tràn vào cơ thể hắn.
Khí huyết trong người hắn bắt đầu sôi trào, xương cốt rung lên bần bật, kinh mạch cũng hưng phấn dao động.
Toàn bộ cơ thể An Bất Lãng đều trở nên hưng phấn, hệt như một nữ quỷ đói khát lâu ngày, bỗng trông thấy một mỹ nam yểu điệu đang cởi áo mời gọi. Hắn không thể nhịn được nữa, điên cuồng vồ lấy viên linh thạch mà hấp thu, chưa đến nửa khắc, năng lượng của một viên linh thạch đã bị hút cạn, biến thành bột đá.
Tu sĩ Huyền Thể cảnh bình thường nếu đột ngột hấp thu năng lượng của cả một viên linh thạch vào người, cơ thể sẽ nổ tung ngay lập tức.
Nhưng An Bất Lãng vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Không đúng, phải nói là dục vọng của hắn đã bị khơi dậy, trở nên đói khát vô cùng!
Hắn bắt đầu xử lý viên thứ hai.
Viên thứ hai, biến thành bột đá.
Hắn tiếp tục với viên thứ ba, viên thứ tư...
Khi hắn 'lâm hạnh' đến viên linh thạch thứ mười hai, một tiếng "rắc" vang lên, gông cùm xiềng xích nào đó trong cơ thể bị phá vỡ, khí tức hoàn toàn biến đổi, thành công bước vào Huyền Thể tứ trọng!
Một luồng khí thế cực kỳ hùng hồn theo đó bộc phát ra, linh khí đất trời xung quanh cũng hóa thành một vòng xoáy, điên cuồng lao về phía An Bất Lãng ở trung tâm.
An Bất Lãng vội vàng vận chuyển công pháp, Phong Thần Quyết!
Đây là công pháp cốt lõi mà hắn tu hành, cái tên nghe rất bá đạo, mà tác dụng lại càng bá đạo hơn.
Nó chỉ có một tác dụng duy nhất, đó chính là phong ấn sức mạnh của bản thân.
Thiên địa không dung nổi một kẻ bá đạo như hắn, cho nên hắn chỉ có thể dùng cách này, đem chín mươi chín phần trăm sức mạnh của mình phong ấn tại một nơi nào đó trong ý thức, giấu trời qua biển, rồi ngoan ngoãn bước lại trên con đường tu hành.
Cứ như vậy, đến lúc Độ Kiếp thành tiên, hắn mới có thể tạo ra kỳ tích kinh thiên động địa. Bất kể thiên địa có không dung thứ thế nào, hắn đều có thể dựa vào việc phá giải phong ấn ẩn giấu kia, trong nháy mắt bộc phát ra sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, cưỡng ép mở ra một con đường sống.
"Ai... người khác thì liều mạng nâng cao thực lực, còn ta lại phải liều mạng áp chế thực lực."
An Bất Lãng lắc đầu, vận chuyển Phong Thần Quyết, hấp thu sức mạnh của chính mình, cho đến khi ổn định lại ở trình độ của một tu sĩ Huyền Thể tứ trọng bình thường, hắn mới tiếp tục hấp thu năng lượng của những viên linh thạch còn lại.
Không bao lâu sau, ba mươi sáu viên linh thạch đã bị hắn hấp thu toàn bộ.
Tu vi của hắn cũng thành công tăng lên tới Huyền Thể ngũ trọng.
"Phù..." An Bất Lãng mắt đầy tinh quang, thở ra một ngụm trọc khí thật dài,"Sảng khoái!"
An Bất Lãng thì mặt mày phơi phới, còn ba mươi sáu viên linh thạch bị 'thị tẩm' cả đêm thì nằm ảm đạm bên giường, mất hết ánh sáng, trông vô cùng thê thảm.
An Bất Lãng vung tay một cái, biến đống linh thạch đã dùng hết thành bột mịn, hủy thi diệt tích.
Sau khi lên Huyền Thể ngũ trọng, độ bền cơ thể, sự dồi dào của khí huyết, cùng độ dẻo dai của kinh mạch trong người hắn đều tăng lên một bậc, đối mặt với kẻ địch cấp Thiên Nguyên, cũng coi như có thêm vài phần sức lực.
Hắn đẩy cửa, bước ra khỏi phòng.
Ánh sao nhàn nhạt sắp tan biến, ánh bình minh trắng vàng ở phương Đông ngày một rực rỡ.
Chẳng biết từ lúc nào, một đêm đã trôi qua.
"Ò ó o..."
"O... !"
Tiếng gà gáy từ trong Đức Vương phủ truyền đến.
Tiếng gáy hùng hồn mạnh mẽ, vang vọng khoáng đạt, nghe mà sảng khoái tinh thần.
An Bất Lãng hơi kinh ngạc, hắn nghe ra được một hương vị không tầm thường từ tiếng gà gáy này.
An Bất Lãng chần chừ một lát, rồi vẫn khẽ động bước chân, đi về phía phát ra tiếng gáy.
Sân sau của Đức Vương phủ có một gò đất nhỏ, tiếng gáy chính là từ nơi đó truyền ra.
An Bất Lãng xuyên qua một khu rừng nhỏ, giẫm lên đám cỏ dại um tùm đi lên, rất nhanh đã thấy một con gà trống to lớn hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, đang đứng trên đỉnh gò, ngẩng đầu ưỡn ngực, mở cái mỏ vàng óng ra: "Ha ha ha, ò ó o!!"
Hắn còn bất ngờ trông thấy một người khác: một bóng hồng y đang đoan trang ngồi trên một tảng đá, đón ánh mặt trời mọc, nhắm mắt thổ nạp. Gương mặt kiều diễm được phủ lên một vầng sáng vàng nhạt, trắng như ngọc không tì vết, trông tươi đẹp động lòng người.
"Hồng Tuyết tỷ, chăm chỉ vậy à?" An Bất Lãng chủ động chào hỏi.
Cơ Hồng Tuyết mở mắt ra, thấy người tới, mặt lộ vẻ vui mừng nói: "Ta tu luyện thổ nạp ở đây suốt đêm qua, vốn định gọi cả ngươi, nhưng..." Nói đến đây, nữ tử đột nhiên dừng lại, mặt bất giác ửng hồng.
An Bất Lãng thầm nghĩ may mà không gọi hắn, nếu không chắc đã bị cảnh hắn hút khô linh thạch dọa cho hết hồn.
"Sao thế, nàng còn ngại không dám gọi ta à?" An Bất Lãng cười hì hì nói,"Quan hệ của chúng ta còn phải câu nệ thế sao? Dù gì cũng là người đã cùng nhau trải qua mấy đêm tuyệt vời rồi mà."
Cơ Hồng Tuyết vốn còn đang ngượng ngùng, nghe vậy lập tức nổi trận lôi đình: "An! Bất! Lãng! Ngươi lại giỡn mặt bản công chúa!!"
An Bất Lãng nói không sai, mấy đêm trước trên đường đi, hai người đúng là cùng nhau ngồi đả tọa thổ nạp tu hành, nhưng những chuyện này, qua miệng An Bất Lãng lại hoàn toàn biến chất.
Nói rồi, vị công chúa này cũng không thèm thổ nạp nữa, đứng dậy định đánh người.
Nhưng đột nhiên nàng lại biến sắc: "Ngươi... ngươi... ngươi... Huyền Thể ngũ trọng!"
Công chúa bị dọa cho không nhẹ, nói chuyện cũng cà lăm.
"Đúng vậy, ta Huyền Thể ngũ trọng." An Bất Lãng lười giấu diếm, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Cơ Hồng Tuyết hé đôi môi đỏ mọng, mắt mở to, không ngừng nhìn An Bất Lãng, hệt như đang nhìn một tên yêu nghiệt.
"Trời ạ, một đêm tăng liền hai trọng là thế nào? Chưa từng nghe thấy bao giờ!"
"Đó là do nàng kiến thức nông cạn thôi."
An Bất Lãng thẳng thắn đáp.
Cơ Hồng Tuyết: "Tại sao, tại sao ngươi có thể một đêm tăng hai trọng?"
"Bởi vì ta bá đạo." An Bất Lãng nói.
Cơ Hồng Tuyết: "..."
Thôi được, cuộc nói chuyện này không thể tiếp tục được nữa.
Cũng may An Bất Lãng vốn đã rất yêu nghiệt, Cơ Hồng Tuyết cuối cùng cũng chấp nhận được sự thật hắn có thể một đêm tăng liền hai trọng.
"Đúng rồi, sao ngươi lại đột nhiên muốn tới đây?" Cơ Hồng Tuyết lại hỏi.
An Bất Lãng chỉ vào con gà trống to lớn đang ngẩng đầu ưỡn ngực, không ngừng ca hát ở cách đó không xa: "Bị tiếng ca tuyệt diệu của nó hấp dẫn tới đây. Thật không ngờ, Đức Vương phủ lại có một con gà trống thú vị như vậy."
Cơ Hồng Tuyết nhìn thấy con gà trống to lớn, lập tức cười nói: "Ngươi cũng thích con gà trống oai phong này à?"
"Không, ta vẫn thích nàng hơn." An Bất Lãng nói,"Đức Vương phủ nuôi được thứ tốt thật."
Cơ Hồng Tuyết nghe lời này luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nàng không nghĩ sâu, mà lắc đầu trả lời: "Đức Vương phủ không nuôi nổi nó đâu. Theo lời huynh ta nói, con gà trống này từ nơi khác bay tới, không biết tại sao lại coi trọng nơi này, rồi ở lại đây an cư. Huynh ta lúc đó nóng lòng muốn bắt nó, không ngờ lại đánh không lại một con gà trống."
"Sau đó, huynh ấy gọi cả cao thủ tu hành trong vương phủ đến cùng vây bắt, kết quả cũng đều bị con gà trống này đánh cho tơi tả."
"May mà con gà trống này không có ác ý với họ, chỉ lẳng lặng đứng trên gò đất gáy thôi, nên Nhị ca ta cũng mặc kệ nó. Con gà trống to lớn này, sắp được người ta coi như thần thú trấn trạch của Đức Vương phủ rồi."
Nói đến đây, Cơ Hồng Tuyết cũng cảm thấy buồn cười, một con gà trống to lớn làm thần thú trấn trạch, đúng là chuyện hiếm có.
An Bất Lãng nhìn con gà trống to lớn ở cách đó không xa, nó cao gần bằng một người, thân mình phủ bộ lông vũ màu vàng óng ánh dưới ánh mặt trời, lông đuôi màu xanh biếc như một dòng thác, vung lên rồi buông rủ, mào gà đỏ tươi như lửa, chỉ riêng vẻ ngoài đã cực kỳ bất phàm.
Con gà trống to lớn cao ngạo liếc An Bất Lãng một cái, ánh mắt như đang nhìn xuống một sinh linh thấp kém nào đó, sau đó tiếp tục ca hát trên đỉnh gò: "Ha ha ha ha ha ha..."
Cơ Hồng Tuyết thấy vẻ mặt khao khát của An Bất Lãng, liền nói: "Ngươi muốn giao lưu với nó à?"
An Bất Lãng nuốt nước bọt: "Không... ta muốn ăn thịt nó."
Cơ Hồng Tuyết: "..."
Gà trống to lớn: "Ò... ?"