Bé Con Trái Đất Siêu Hot Ở Tinh Tế29-12-2025 12:05:34
Cùng lúc đó, Nguyên soái đã hút sáu điếu thuốc trong hành lang.
Thuốc lá không phải thứ gì tốt đẹp, nghe nói con người trên Địa Cầu cổ đại cũng hút thuốc, nhưng thuốc lá của họ là một loại cỏ, còn thuốc lá của thế giới giữa các vì sao là một loại chất hóa học, có thể làm dịu thần kinh con người, chỉ là thứ này hút nhiều lại có hại cực lớn cho cơ thể.
Nguyên soái đã bỏ thuốc rất lâu rồi, nhưng hôm nay, ông hút không ngừng được.
Làn khói mỏng manh lan tỏa trong không trung, ông dụi tắt đầu thuốc, ngón tay run run, đang định lấy điếu thứ bảy thì cửa ở đầu cầu thang đột nhiên bị đẩy ra.
Phó tướng của ông thở hổn hển với vẻ mặt kinh ngạc, lắp bắp nói với ông: "Nguyên, Nguyên soái, live... live... livestream..."
Tim Nguyên soái thắt lại: "Diệp Linh nó... đã..."
"Không, không phải!" Phó tướng nói không rõ ràng, cũng bất chấp cấp bậc, nắm lấy cánh tay cấp trên trực tiếp, vội vàng kéo ông trở lại phòng họp lớn.
Lúc này trong đại sảnh đã loạn thành một đoàn, mọi người đều đang bàn tán xôn xao.
Mà lúc này Nguyên soái cũng nhìn thấy hình ảnh trên màn hình lớn.
Lông mày ông nhíu chặt lại.
Trong Sân Huấn Luyện Chí Mạng, sao lại xuất hiện một cô bé?
Còn nữa, thứ đi theo sau cô bé này... không phải là con sói đầu đàn trong bầy Phong Xích Lang bị Thái tử đâm một nhát hôm qua, bị thương bỏ chạy sao?
Đây là tình huống gì?
"Chó nhỏ ơi bạn mau nhìn kìa, ở đây thật sự có người nè!" Lam Lam đi mãi mới thấy người, đôi chân ngắn chạy rất nhanh.
Cô bé chạy lạch bạch đến trước một vật thể màu nâu, cúi người, cẩn thận nhìn thứ bị vô số cành cây bao bọc...
Thật sự là một thiếu niên loài người toàn thân đầy máu!
Lam Lam lại nhìn những cành cây kia.
Những cành cây này giống như những chiếc ống hút chi chít, phủ kín cơ thể thiếu niên.
Lam Lam chưa bao giờ thấy tình huống này, cô bé theo phản xạ cảm thấy nên gỡ những cành cây này ra trước: "Cành cây đâm vào thịt, chắc là đau lắm nhỉ..."
Cô bé ngồi xổm xuống, bàn tay nhỏ rút cành cây đầu tiên trên người thiếu niên ra.
"Phụt" một tiếng, ngay khoảnh khắc cành cây được rút ra, máu tươi bên trong liền phun ra, Lam Lam không biết phải né, cánh tay bị phun rất nhiều máu.
Lam Lam hơi bị dọa sợ, ngồi phịch xuống đất, khuôn mặt nhỏ nhắn mờ mịt, mang theo vẻ hoảng sợ.
Nhưng rất nhanh, Lam Lam lại cắn răng bò dậy lần nữa, dũng cảm tiếp tục rút cành cây trên người thiếu niên.
[Đừng rút nữa, mau đi đi, những cành cây này có sức sát thương đó, con quay đầu lại nhìn xem, mấy cành cây dính máu đã bò đến gót chân con rồi kìa! Chúng nó sắp coi con là chất dinh dưỡng luôn rồi đó!]
[Hơn nữa, em gái ơi, em có phát hiện ra không, em không rút thì anh ta còn chết chậm một chút, em rút ra máu anh ta phun hết cả ra rồi, anh ta sẽ chết nhanh hơn đó biết không!]
[Thiếu tá Diệp Linh rốt cuộc đã làm sai cái gì chứ, trên người bị đâm mười mấy lỗ máu đã đủ đáng thương rồi, còn phải bị rút ra chịu khổ thêm lần nữa!]
[Tăng xông máu rồi, con nhóc phá hoại này ở đâu ra vậy, Thiếu tá Diệp Linh của tôi không bị cây ăn thịt hút chết, nhưng sắp bị cô hành chết rồi đó!]
Lam Lam không biết mình đang bị rất nhiều người mắng, cô bé chỉ đầm đìa mồ hôi rút hết tất cả cành cây ra.