Xuyên Thành Mỹ Nhân Bình Hoa, Tôi Bất Ngờ Gây Bão Toàn Mạng
undefined30-03-2026 11:25:44
Bầu không khí trên sân khấu có chút khó nói, nhưng mọi người cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười chào đón các đạo diễn.
Dù có ngồi vị trí trung tâm hay không, việc ghi điểm trước mặt các đạo diễn lớn mới là chuyện chính.
Thẩm Mính vốn dĩ đến đây vì tiền và để đủ số lượng, chẳng quan tâm đến phong ba trên sân khấu. Cô chỉ đảo mắt quanh một lượt, tìm thấy mục tiêu của mình ở vị trí góc khuất nhất, là Giang Dược Phi.
"Ừm, tay chân gầy gò, chưa từng luyện võ, hoàn toàn vô hại."
Thẩm Mính thu lại ánh mắt, nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó trước mặt, thất thần.
Bao giờ mới được tan làm?
Cô đang đói.
Sau một hồi giới thiệu dài dòng, người dẫn chương trình trên sân khấu lại cố ý nói một cách bí ẩn: "Hôm nay, ngoài ba vị đạo diễn,"Đấu Trường Diễn Xuất" còn mời một khách mời đặc biệt. Anh ấy ra mắt chưa lâu nhưng đã tạo nên hết vai diễn kinh điển đáng nhớ này đến vai diễn khác. Mọi người đoán xem là ai?"
Các nghệ sĩ trên sân khấu không hề biết có tiết mục này. Họ xúm xít đoán già đoán non, bày ra vẻ mặt mà họ cho là đẹp nhất, chỉ mong được lên hình nhiều hơn.
Trong hậu trường, Lý Hùng khẽ động thần sắc, siết chặt bộ đàm và ra lệnh: "Hỏi Thẩm Mính."
Đây là ý muốn dùng bình hoa Thẩm Mính để thu hút toàn bộ hỏa lực đây mà?
Người dẫn chương trình nghe thấy giọng nói trong tai nghe, thần sắc đầy phức tạp, mỉm cười lặp lại câu hỏi.
"Thẩm Mính, cô nghĩ khách mời đặc biệt của chúng ta là ai?"
"Hả?"
Nghe thấy có người hỏi mình, Thẩm Mính ngẩng đầu và thành thật trả lời: "Tôi không biết."
Câu hỏi này, kịch bản không hề cho đáp án.
Người dẫn chương trình gợi ý: "Vậy Thẩm Mính có yêu thích diễn viên nào không? Gợi ý nhỏ nhé, đây là một nam diễn viên, diễn xuất tốt, lại trẻ tuổi, ra mắt vài năm đã có một lượng fan hâm mộ khổng lồ."
Mọi người: "..."
Ồ, ồ! Tổ sản xuất lại đang tạo chuyện rồi. Đáp án này chẳng phải rõ ràng là Lục Trì sao?
"Nam diễn viên? Tôi không rõ."
Thẩm Mính trả lời thản nhiên, giữa hàng mày không hề có chút gợn sóng.
Người dẫn chương trình lại gợi ý công khai thêm vài lần nữa, thiếu điều nói to hai chữ Lục Trì ra thôi.
Nhưng câu trả lời của Thẩm Mính vẫn luôn chỉ có mấy câu: Không biết, không rõ, không hiểu.
Mọi người đều nghĩ Thẩm Mính đang giả ngây giả ngô. Chỉ có chính cô mới biết, cô đã lật tung ký ức của Thẩm Xu Mính nhưng vẫn không thể tìm ra thông tin về nam diễn viên liên quan, thậm chí khó mà tìm ra được vài cái tên.
Trong thế giới của Thẩm Xu Mính, chỉ có tất cả những gì liên quan đến chính cô ta.
Còn thế giới của cô?
Chỉ có vô số thú đột biến và máu của loài người.
Thẩm Mính cúi mắt, âm thầm ôm cái bụng đang đói, chợt thấy hơi thèm món lẩu cay mà cô đã ăn hôm qua.
Hỏi đến cuối cùng, người dẫn chương trình sắp khóc đến nơi. Không phải hắn không muốn hoàn thành nhiệm vụ đạo diễn giao, mà là người phụ nữ này quá khó chiều, chết sống không chịu mắc bẫy!
Thẩm Mính không tiếp lời, nếu người dẫn chương trình tiếp tục hỏi nữa thì sẽ thành cố ý nhằm vào cô.
Hắn đành quay sang đưa câu hỏi cho Tề Tinh và Phùng Bạch Lạc. Sau khi cả hai diễn viên đồng thanh trả lời là "Lục Trì", hắn mới lớn tiếng mời khách mời đặc biệt Lục Trì lên sân khấu.
"Xin chào mọi người, tôi là Lục Trì."
Lục Trì phối hợp bước đến cạnh người dẫn chương trình, sau vài câu khách sáo liền ngồi xuống phía sau ba vị đạo diễn, hoàn toàn trở thành vật may mắn.
Tuy nhiên, mọi người trên sân khấu đều kín đáo liếc nhìn qua lại giữa Lục Trì và Thẩm Mính, trong lòng không ngừng cười thầm.
Chậc chậc chậc, vừa dính scandal lại cùng lên sân khấu, tổ chương trình này thật sự biết tạo drama quá đi...
Nhưng điều đó cũng có nghĩa là chương trình sẽ bùng nổ phải không?
Trước có Thẩm Mính cướp vị trí trung tâm, sau có Thẩm Mính và Lục Trì đồng diễn, họ đã có thể đoán trước được chương trình sẽ hot đến mức nào khi phát sóng!
Nửa đầu chương trình kết thúc.
Mỗi người đều phải phối hợp quay một đoạn VCR* cá nhân để sử dụng trong phần hậu kỳ. Câu hỏi dành cho người khác đều khá bình thường, nhưng đến lượt Thẩm Mính, các câu hỏi lại trở nên sắc bén hơn. Ngay cả Nguyên Bảo đứng bên cạnh cũng căng thẳng, đầu óc đau nhức.
(*VCR là đoạn video quay sẵn để phát trong chương trình. )
Q1: "Cô nghĩ diễn xuất của mình thế nào?"
Thẩm Mính: "Cũng được."
Ít nhất thì bây giờ cũng chưa ai phát hiện ra linh hồn bên trong đã bị thay thế.
Q2: "Vậy đối với danh hiệu mỹ nhân bình hoa mà dư luận gán cho cô, cô nghĩ sao?"
Thẩm Mính: "Không có suy nghĩ gì."
Đây chẳng phải đang mắng người sao? Mắng thì mắng thôi, dù sao cũng không mất miếng thịt nào.
Q3: "Vậy cô thấy ảnh đế Lục Trì thế nào?"
Thẩm Mính: "Là một người rất tốt, diễn xuất rất hay."
Người đã giữ được công việc cho cô, người mà cảnh anh ăn uống có thể khiến cô thấy đói.
Không thể hỏi tiếp được nữa, nhân viên phụ trách quay VCR cho Thẩm Mính không nhịn được đặt tấm thẻ gợi ý xuống, buông lời phàn nàn: "Thẩm Mính, bình thường cô cũng ít nói như vậy sao? Rất khác so với những gì tôi tưởng tượng về cô."
Cái cô Thẩm Mính không có não, hay nói linh tinh trước đây đâu rồi?
Cô này, sao mà khó chơi thế.
Thẩm Mính nghe vậy, lập tức ngồi thẳng người, nghiêm túc nói: "Con người vốn là sinh vật phức tạp, có thay đổi là chuyện bình thường."
Nhân viên: "..."
Phù, quay cái khỉ gì, chẳng moi được thông tin gì hết!
Cả nhóm nhân viên bực tức bỏ đi. Nguyên Bảo quay sang Thẩm Mính giơ ngón cái: "Chị Mính đỉnh của chóp!"
Ai nói Thẩm Mính không có đầu óc?
Nhìn cái EQ này xem, không để lộ bất kỳ sơ hở nào cho người ngoài.
Thật sự EQ bùng nổ!
Quả nhiên, những tin đồn trước đây đều là tin bẩn, tin bẩn, phải không?
Thẩm Mính nhìn Nguyên Bảo đang trong trạng thái cực kỳ phấn khích, rồi mô phỏng theo cử chỉ của đối phương, từ từ giơ ngón cái lên: "Đỉnh của chóp?"
Cô vừa làm gì ghê gớm lắm sao.
Tại sao lại dùng cử chỉ khen ngợi để nói lời mắng chửi?
Con người ở thế giới hòa bình này, thật là khó hiểu...