Chương 1: Quay về thế giới cũ

Mở Livestream Bán Đồ Ăn Vặt Tôi Phát Tài

undefined 21-03-2026 22:54:40

"Du Du, dậy ăn sáng thôi con, mẹ làm món cơm chiên trứng con thích nhất đây, lát nữa nguội là không ngon đâu." Một người phụ nữ trung niên mặc chiếc áo màu vàng vừa vuốt ve con gấu bông trắng lớn vừa dịu dàng nói. Bóng lưng của người phụ nữ trung niên này rất quen thuộc, con gấu bông trắng lớn kia cũng vô cùng quen thuộc. Con gấu bông đó là món quà sinh nhật năm mười bảy tuổi mẹ tặng, Lưu Du Du rất thích món quà này. Một lát sau, một cô bé gầy gò đen nhẻm bước vào. "Mẹ ơi, đó là gấu bông mà, có phải chị đâu." Giọng cô bé nghe chừng vô cùng mệt mỏi. "Suỵt! Chị con bảo nó còn muốn ngủ thêm lát nữa, đừng làm nó thức giấc." Người phụ nữ trung niên quay đầu lại khẽ nói. Lưu Du Du đã nhìn rõ khuôn mặt của người phụ nữ. "Mẹ!" Đó chính là mẹ của cô! Trong lòng Lưu Du Du vô cùng kinh ngạc, sao mẹ lại già đi nhiều thế kia, khuôn mặt đầy những nếp nhăn sâu hoắm như dao tạc, cả người toát lên vẻ tiều tụy. "Mẹ, đó là gấu bông thôi, không phải chị đâu. Chị chết rồi, mẹ tỉnh lại đi, con xin mẹ đấy, mẹ ơi!" Cô bé vừa khóc vừa gào lên. Cô bé hét lên trong tuyệt vọng, nước mặt giàn dụa trên mặt. Đó là em gái cô - Lưu Nhiên Nhiên. Lưu Du Du không biết đã xảy ra chuyện gì, mẹ cô bị làm sao vậy? Tại sao mẹ lại ôm con gấu bông trắng mà gọi tên cô? Tại sao em gái lại nói cô đã chết? "Nhiên Nhiên, sao em lại khóc? Chị chưa chết mà, chị ở đây này." Lưu Du Du dốc sức hét lớn. Ngay khoảnh khắc hét lên đó, Lưu Du Du giật mình tỉnh giấc. Lưu Du Du cảm nhận được trái tim mình đang đập liên hồi, mồ hôi vã ra đầy trán. "Hóa ra là mơ!" Lưu Du Du ngồi dậy, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại. Giấc mơ vừa rồi quá đỗi chân thực, dường như mọi thứ đều diễn ra ngay trước mắt cô. Người mẹ già nua, đứa em gái suy sụp và bầu không khí u ám đến nghẹt thở. Sau khi bình tĩnh lại, Lưu Du Du mới chú ý đến môi trường xung quanh, căn phòng chật hẹp, bức tường hơi ngả vàng, rèm cửa rực rỡ, mọi thứ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Đây là căn phòng trọ nhỏ cô thuê sau khi tốt nghiệp đại học để đi làm. "Mình về rồi sao?" Lưu Du Du không dám tin là mình đã trở về. "Hệ thống, tôi về rồi phải không?" Không có tiếng trả lời. Chẳng lẽ khi cô trở về thế giới cũ, hệ thống đã tự động biến mất rồi? Lưu Du Du dùng sức cấu mạnh vào đùi mình một cái: "Ái, đau quá!"